Đang nghĩ như vậy, mỹ nhân cung trang kia vốn cũng đang quan sát Tuyết Trúc đột ngột dừng bước, cất tiếng: “Nữ nhi của Bào Tiết tiên sinh quả nhiên có vài phần khí chất thanh tuyệt thoát tục không tầm thường.”
Tuyết Trúc không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn nàng ta, trong lòng đã hiểu, đây chính là Gia Quý phi, tiến cung từ ba năm trước, sau đó được thánh sủng không suy, cũng là nữ nhi của Thị lang Hộ bộ năm xưa, nay là Tả tướng, Lục Nhu Gia.
Lò sưởi trong tay đã nguội, Lục Nhu Gia thản nhiên đưa ra, cung nữ bên cạnh lập tức hiểu ý, cung kính dâng lên một cái khác.
Nàng ta nhận lò mới, ánh mắt cũng rời khỏi Tuyết Trúc, khẽ cụp xuống, nhìn Thành Phúc đang quỳ phục dưới chân.
“Ngươi là người hầu trong cung của Trân tần ư?”
Tim Thành Phúc đập loạn như trống trận, vội vàng gật đầu đáp phải.
Lục Nhu Gia khẽ nhếch môi, giọng mỉa mai: “Trân tần xuất thân từ một gia đình quan lại nho nhỏ, vốn đã chẳng ra sao, chẳng ngờ ngay cả mấy tên hạ nhân cũng không nuôi nổi, để mặc các ngươi vào lãnh cung vơ vét tiền tài.”
Lời nói thẳng thừng khiến mồ hôi lạnh túa ra trên trán Thành Phúc, hắn ta cố gắng biện bạch: “Quý phi nương nương, lời này thật là oan cho nô tài! Nô tài… Nô tài đúng thật là phụng mệnh Trân tần nương nương đến đây tìm mèo hoa mà thôi.”
Lục Nhu Gia hờ hững đưa tay khẩy khẩy lò sưởi, nhướng mày: “Ồ? Ngươi nói là Trân tần sai ngươi đến cung Thanh Thu, nơi mà bản cung đã hạ lệnh "Bất kỳ ai cũng không được ra vào" để tìm mèo ư?”
Thành Phúc run lẩy bẩy như cầy sấy, làm thế nào cũng không dám đáp lại lời ấy.
Ai trong cung đình Đại Chiêu mà chẳng biết, Gia Quý phi là người được sủng ái nhất lục cung, tính tình kiêu ngạo ngang ngược, năm xưa lệnh phong tỏa cung Thanh Thu cũng là do chính nàng ta ra chỉ thị.
Gần đây trong cung người người hoang mang, các vị quý nhân chưa biết chừng cũng như tượng đất qua sông, thân mình khó giữ. Hắn ta vốn tưởng không ai còn bận tâm đến sống chết nơi này, mới dám cả gan dẫn người đến phá cửa cung. Nào ngờ không biết cơn gió nào lại đưa vị Phật lớn này tới, đúng là tự tìm đường chết!
Hắn ta không dám nói năng quanh co gì nữa, chỉ dập đầu không ngừng, cầu xin Quý phi mở lòng tha mạng.
Lục Nhu Gia đã quen thấy người ta cầu xin tha thứ, chưa bao giờ động lòng thương hại, lúc này cũng vậy.
Nàng ta khẽ vuốt bộ dao trên tóc, nghiêng mắt liếc nhìn hắn ta, chậm rãi nói: “Giờ trong cung tuy không còn như xưa, nhưng không có nghĩa là một tên nô tài nho nhỏ cũng dám không để lời của bản cung vào mắt.”