Chương 22

Hắn ta từng làm việc ở cung Thanh Thu, nơi này hắn ta quá rõ.

Khi đó hắn ta tốn bao công sức tìm cửa quan hệ, lo lót để vào đây đun bếp lò, tưởng rằng nơi đây sắp có một vị quý chủ. Nào ngờ lệnh thăng chức làm quản sự trong cung của một quý chủ còn chưa đến, cung này đã biến thành nơi giam cầm.

Hắn ta mất cả tiền dành mua quan tài để đặt cược, cuối cùng chẳng được lợi lộc gì, trong lòng vẫn luôn ôm hận với vị chủ tử không biết điều này.

Vì thế giờ trong cung sắp loạn, bên trên tự thân còn khó bảo toàn, hắn ta lập tức nghĩ đến nơi này.

Tuy những trân bảo quý hiếm đã bị vơ vét sạch từ lâu, nhưng toàn bộ vật dụng ở cung Thanh Thu đều được sắm sửa theo chế độ Quý phi mà, không thể nào không còn chút gì đáng giá. Cớ sao lại trống rỗng thế này?

Chẳng lẽ...

Hắn ta đảo mắt nhìn quanh, khẽ bật cười lạnh, lại liếc Tuyết Trúc một cái, giọng đầy ẩn ý: “Mèo hoa nhát gan, đã vào cung Thanh Thu thì không có lý do gì thoát ra được. Chắc chắn đang trốn trong chỗ kín đáo. Lục lại lần nữa cho ta! Soát kỹ một chút, xà nhà, rương hòm, giường chiếu, đừng để sót thứ gì.”

Tuyết Trúc nghe vậy, sắc mặt vẫn không biểu hiện điều gì khác thường, vẫn lạnh nhạt như cũ, chẳng hề để tâm.

Thành Phúc luôn để mắt tới nàng. Thấy nàng như thế, trong lòng lại thêm nghi ngờ, chẳng lẽ cung này thật sự không còn gì?

Hắn ta liếc thấy một cung nữ đang vén chăn đệm, sục sạo bốn phía mà chẳng phát hiện vàng bạc châu báu, bèn dùng phất trần chỉ về phía giường, giọng âm hiểm ra lệnh: “Ngươi, lật cả ván giường lên, phía dưới cũng phải kiểm tra thật kỹ!”

Cung nữ nhận lệnh rồi cúi mình làm theo.

Tuyết Trúc khẽ siết chặt bàn tay giấu trong tay áo.

Nhưng đúng lúc đó, ngoài điện chợt vang lên một tiếng cười giòn tan đầy châm biếm.

“Thật thú vị. Xưa nay bản cung chưa từng nghe nói, dưới ván giường mà cũng có thể giấu được mèo hoa à?”

Giọng nói ấy, uyển chuyển kiều mị như hoàng anh hót, lại không vội vàng mà thong dong lạnh nhạt, không cần nhìn cũng biết là giọng của kẻ ở ngôi cao.

Thành Phúc nghe thấy, trong lòng lập tức kêu không ổn, sắc mặt thay đổi, vội vàng nặn ra nụ cười cung kính.

“Quý phi nương nương, sao nương nương lại đến đây? Nô tài xin thỉnh an Quý phi nương nương.”

Trong điện, mọi người đồng loạt quỳ xuống.

Chỉ có Tuyết Trúc vẫn đứng yên, ánh mắt dõi về phía mỹ nhân cung trang bước xuống khỏi kiệu.

Nàng ta khoác áo choàng lông chồn dệt kim tuyến, tay nâng lò sưởi tay áo phủ vải lan ôn nhuận, dung nhan kiều diễm rạng rỡ. Tuyết Trúc chưa từng gặp, vậy mà dáng vẻ kiêu ngạo ấy lại khiến nàng thấy vô cùng quen thuộc.

Nếu A Phù còn sống, chắc hẳn cũng sẽ giống như nàng ta nhỉ?