Chương 21

Trước sau chưa đến mấy hơi thở, một đám cung nhân đã xông vào.

Đi đầu là một thái giám mặc bào phục cổ tròn màu lam thẫm, tay cầm phất trần, trông quen mắt, dường như là quản sự ngoại viện từng hầu hạ ở cung Thanh Thu, Thành Phúc.

Nhìn dáng vẻ hiện giờ của hắn ta, chắc hẳn đã leo được chỗ tốt, thăng chức rồi.

“Lục soát cho ta.”

Giọng the thé đặc trưng của thái giám cao vυ"t, giọng điệu nhàn nhạt xem thường.

Đám cung nhân nhận lệnh lũ lượt tràn vào.

Thành Phúc ra lệnh xong, dường như lúc này mới để ý trong phòng còn có người, hắn ta nhướng mày, vẻ mặt thích thú: “Chà, nương nương à? Mấy năm không gặp, nương nương vẫn khỏe chứ?”

Hắn ta quan sát từ trên xuống dưới, làm ra vẻ tiếc nuối: “Nô tài thấy, hình như gầy đi không ít.”

Tuyết Trúc chẳng thèm để tâm đến giọng điệu kênh kiệu của hắn ta, chỉ liếc mắt thấy đám cung nhân đang lục lọi khắp nơi, nàng bình tĩnh hỏi: “Công công có gì muốn làm?”

Thành Phúc hất nhẹ phất trần, hai tay chắp trước bụng, nặn ra nụ cười không cảm xúc: “Trân tần nương nương mất một con mèo hoa, có người trông thấy con súc sinh nhỏ đó chạy vào cung Thanh Thu, nên nô tài mới đặc biệt đưa người đến tìm thử một phen.”

Mèo hoa chạy vào cung Thanh Thu.

Cái cớ này, đúng là qua loa đến mức không buồn nghĩ.

Thấy đám thái giám, cung nữ đi tìm mèo mà lục đến cả bình sứ trên bàn cũng không tha, Tuyết Trúc lập tức hiểu ra mọi chuyện.

Khi xưa cung biến, nàng bị lưu lại cung Thanh Thu. Tuy chưa được sắc phong, nhưng mọi phần lệ đều theo quy chế của Quý phi. Chỉ cần phụ thân chịu cúi đầu quy thuận, nơi này hẳn đã trở thành tẩm cung danh chính ngôn thuận của một vị Quý phi.

Thế nhưng, hai chữ “Thanh Thu” đã định sẵn số mệnh tiêu điều.

Tin phụ thân qua đời vừa truyền vào cung, trước sau đã có mấy lượt người đến, mượn đủ mọi danh nghĩa, lấy cái gì cần lấy, đổi cái gì cần đổi, những vật quý giá trong cung bị mang đi sạch sẽ. Mãi đến khi nơi này bị hạ lệnh phong tỏa, cửa cung khóa kín, mới không còn ai dám bén mảng.

Tình cảnh hiện giờ, chẳng khác gì khi ấy.

Đây nào phải là tìm mèo hoa, rõ ràng là loạn cung sắp nổi, cơn gió mùa thu đã lùa đến cả lãnh cung rồi.

Tuyết Trúc lạnh nhạt đứng nhìn, đối với những hành động này cũng chẳng buồn ngăn cản. Dù sao trong cung cũng không còn món gì đáng giá. Những thứ có thể cất giấu, nàng sớm đã để Vân Tước mang ra ngoài đổi lấy tiền bạc, dùng để lo liệu sinh hoạt thường ngày.

Một phen lục soát, thu hoạch chẳng được bao nhiêu.

Thành Phúc cau mày.