Chương 20

Cho nên khi tỉnh lại, nàng có một thoáng mơ hồ, tưởng rằng mình vẫn là tiểu thư Bùi gia sống an nhàn sung sướиɠ năm xưa.

Rõ ràng, đã chẳng phải nữa rồi.

Từ lúc phụ thân nhận lệnh, đưa nàng và A Phù vào Lạc Kinh, nàng đã vô thức trở thành con thú bị dồn ép trong ván cờ quyền lực, nhỏ bé đến mức không đáng nhắc đến.

Con thú bị vây hãm là nàng vẫn đang cố gắng sống sót.

Còn phụ thân, để bảo toàn danh tiếng của Bùi thị, đã sớm hy sinh tính mạng, A Phù thì không rõ tung tích.

Tính ra, tất cả những điều này xảy ra chỉ trong vỏn vẹn ba năm.

Nhưng thế gian này, vốn chẳng cần đợi đến thương hải tang điền, chỉ một chớp mắt thôi cũng đủ để đổi thay hết thảy.

*

Sau Đông chí, đúng như Vân Tước nói, bầu không khí trong cung quả thật đã trở nên vi diệu đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Ngày thường, mỗi ngày cung Thanh Thu có hai bữa cơm sáng tối đưa đến đúng giờ, nhưng giờ thì một bữa một ngày còn chưa chắc có, đã vậy còn toàn là thức ăn nguội lạnh thừa lại.

Không biết là vì biếng nhác hay cố ý, trên lối đi phía tây bên ngoài tường cung, xe chở rau, xe chở bô đều không còn đến đúng giờ như trước.

Mà sau Đông chí chính là sinh thần của Quý phi. Những năm trước, đều sẽ triệu Đức Xuân Ban nổi tiếng nhất thành Lạc Kinh vào cung hát hí khúc.

Sân khấu Thiên Âm Lâu ở cách cung Thanh Thu không xa, mỗi lần biểu diễn, khắp cung đều nghe thấy tiếng hát.

Năm nay, Thiên Âm Lâu lại lặng như tờ, tĩnh lặng lạ thường.

Tuyết Trúc hiểu rõ, Lạc Kinh này, đúng là sắp đổi trời rồi.

Trên bàn, mấy tờ giấy khổ tám được ghép lại thành một bản đồ cung đình Đại Chiêu gần hoàn chỉnh.

Những tờ giấy này là do nàng cất giấu từ trước khi cung Thanh Thu trở thành lãnh cung, còn sót lại không nhiều. Nếu không có sự chắc chắn nhất định, nàng sẽ không tùy tiện lãng phí để vẽ chép.

Nàng chăm chú nhìn bản đồ cung đình gần như thành hình, đầu ngón tay khẽ miết qua vài chỗ còn trống rải rác.

Những nơi khác nàng đều đã suy đoán và hoàn thiện, chỉ mấy chỗ này là chưa có căn cứ xác thực, tạm thời chưa hạ bút.

Vậy mà quân Uy Viễn lại đến nhanh như thế, giờ trong cung gió thổi cỏ lay, e rằng nàng khó lòng tiếp tục thăm dò âm thầm như trước.

Nhưng nếu tìm đến Vân Tước...

Nàng vừa nghĩ đến đây, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng đẩy cửa thô bạo, theo sau là tiếng bước chân dồn dập, nghe ra là có khá nhiều người.

Tim Tuyết Trúc khựng lại, động tác gọn gàng thu bản đồ cất vào ngăn bí mật dưới ván giường.