Tính tình nàng vốn trầm ổn, dẫu có chuyện gì xảy ra cũng như núi Thái Sơn sụp trước mặt mà sắc mặt chẳng đổi. Thế nhưng trên đời lại có người chẳng chuyện gì cũng có thể bốc hỏa ba phần, lúc này đã sớm không thể đè nén cơn giận trong lòng.
“Thật quá đáng!”
Thấy hai người gặp nhau nơi đình hóng mát, Phùng Tư Viễn chỉ cảm thấy lửa giận bốc lên đầu, lập tức định xông ra đối chất với cả hai.
Chân vừa bước, lại nghĩ đến hành vi giữa hai người cũng không tính là thân mật, nói không chừng chỉ là tên Thôi Hành Diễn kia đơn phương như công khổng tước xòe đuôi.
Thế nhưng dù gì nàng cũng là nữ tử khuê các, lại hẹn gặp nam tử nơi vắng vẻ, vậy hắn ta thì bị đặt ở đâu?
Thành ra đợi Thôi Hành Diễn rời đi, Phùng Tư Viễn chẳng màng lễ nghi nữa, lao ra từ sau giả sơn, muốn tìm nàng lý luận một phen.
“Ai đó?”
Lúc này trong đình cực kỳ yên tĩnh, Bích Vu và Sương Nhuỵ đưa mắt nhìn nhau, không biết nên mở lời thế nào, chẳng ngờ từ phía giả sơn đột nhiên nhảy ra một nam tử, cả hai đều bị doạ cho giật mình!
Nhìn kỹ lại, hoá ra là vị Phùng cửu lang từng dây dưa không dứt kia!
Thấy hắn ta giận dữ bước tới, như thể sắp hỏi tội, Bích Vu và Sương Nhuỵ như gặp kẻ địch, vội chắn trước đình.
“Hôm nay nhã tập, Phùng lang quân không ở tại tiệc, sao lại ở đây? Giả thần giả quỷ, định dọa người chắc?” Sương Nhuỵ trừng mắt giận dữ, cất giọng hỏi.
Bích Vu cũng chẳng khách sáo, đưa mắt đánh giá từ đầu đến chân: “Phùng lang quân đến từ khi nào? Trốn sau giả sơn lén nghe người khác đối thoại, e không phải bậc quân tử nên làm!”
“Phải đó! Phi lễ chớ nghe, phi lễ chớ nhìn, đạo lý đơn giản như vậy, Phùng lang quân cũng không hiểu sao?”
“…?”
Ta lại không phải Thẩm Khắc, cách xa như thế nghe được gì?
Không đúng, có gì mà ta không thể nghe?
“Ta! Ta...”
Phùng Tư Viễn bị hai nha đầu mồm mép lanh lợi thay nhau trách móc, nhất thời chẳng nhớ nổi ban đầu mình định nói gì.
May thay, lúc này bỗng có một giọng nam nhàn nhạt vang lên phía sau lưng hắn ta.
“Các cô nương nói thế, e là không đúng.”
Nam tử ban nãy chỉ làm người ngoài cuộc đứng sau giả sơn, lúc này chậm rãi bước ra phía trước.
Y nói năng lười biếng, khoé môi cong cong, như cười như không, dung mạo lại cực kỳ anh tuấn sáng sủa.
Sương Nhụy nhận ra người kia, vội vàng ghé tai Bích Vu thì thầm mấy câu.
Bích Vu lại sững sờ, chẳng đáp lời. Chỉ một lần giáp mặt ngắn ngủi, nàng ấy đã không tự chủ được mà mặt ửng hồng, khí thế hùng hổ ban nãy bỗng tan biến sạch sẽ.