Chương 16

Thẩm Khắc bật cười khẽ, chẳng mấy để tâm: “Danh tiếng à, ta có sao?”

Y đến cái tên cũng chẳng có, nói gì đến danh tiếng.

Phùng Tư Viễn bị nghẹn họng, khó mà tiếp lời, đang định đổi đề tài, hỏi y tại sao khi nãy lại im lặng.

Thẩm Khắc lại vỗ vai hắn ta, ánh mắt lãnh đạm mà nhàn nhã nhìn về một hướng xa xa.

Ban đầu Phùng Tư Viễn chưa hiểu gì, mãi đến khi quay đầu lại theo ánh mắt ấy, mới nhìn thấy qua khe hở của giả sơn phía sau, cách đó không xa là một toà đình hóng mát.

Ngay sau đó, đồng tử hắn ta co rút, trong lòng chấn động!

Từ góc nhìn của hắn ta, trong đình có hai người, một ngồi một đứng, đều nghiêng mình, chẳng thấy rõ diện mạo.

Nhưng hắn ta vừa nhìn đã nhận ra, đó chính là thế tử Hoài Vương, Thôi Hành Diễn, người vừa được Trạch Sơn Công hết lời khen ngợi trên tiệc, và vị tiểu thư Bùi gia, Bùi Tuyết Trúc, người mà hắn ta từng ba lần đến Giang Châu chỉ để gặp mặt một lần.

Lúc này trong đình, hai người đang đối mặt.

Tuyết Trúc không cách nào hồi đáp tấm chân tình của Thôi Hành Diễn.

Đối diện với những lời chất vấn đầy cảm xúc, nàng im lặng hồi lâu, rốt cuộc cũng chỉ có thể đáp: “Thế tử hẳn rõ, ta xuất thân từ Bùi thị Hà Đông, gia tộc ban cho ta cơm áo, ban cho ta vinh quang, ta cũng phải lấy ý gia tộc làm ý của mình, những điều khác, không quan trọng.”

“Những điều khác, không quan trọng…” Thôi Hành Diễn lặp lại lời nàng: “Ra là vậy.”

Hắn ta khẽ gật đầu, dường như đã hiểu ra.

Có lẽ vì sớm đã có quyết đoán trong lòng, nên khi thấy vậy, dù trong lòng Tuyết Trúc có chút trống vắng, nhưng cũng không sinh quá nhiều tâm tư khác.

Nàng lặng lẽ nhìn theo bóng Thôi Hành Diễn xoay người rời đi.

Nhưng hắn ta chỉ đi được hai bước, bỗng nhiên dừng lại, quay đầu nói vọng lại: “A Trúc, nếu muội thấy gọi là "Biểu muội" không thích hợp, vậy từ nay ta không gọi muội như thế nữa, gọi nàng là A Trúc có được không?”

“A Trúc… Nghe ra còn thân mật hơn cả biểu muội, rất tốt.” Hắn ta tự nói tự gật đầu, rồi nói tiếp: “Chỉ là "Nam Kha" đã là vật của ta, xử trí thế nào, ta tự có chủ trương.”

Giọng hắn ta đã trở lại vẻ dịu dàng vốn có, chỉ là trong cái dịu dàng ấy, lại thêm phần kiên định không thể phản bác.

“A Trúc, ta thật lòng với muội, chẳng phải vì Bùi thị thế nào mà thay đổi, huống hồ chuyện ngày sau ai mà nói trước được. Muội hãy chờ ta, Thôi mỗ nhất định tự mình đến Hà Đông, cầu hôn minh châu của Bùi thị.”

Nói đoạn, hắn ta rời khỏi đình hóng mát, không ngoảnh lại.

Tuyết Trúc nhìn bóng lưng hắn ta rời đi, thoáng có chút ngẩn ngơ, nhưng rất nhanh, nàng đã khôi phục lại vẻ điềm tĩnh như thường.