Trong buổi yến hội của Thời Ngạn, các sĩ tử khác đều cố gắng nghĩ cách khiến mình nổi bật, gây chấn động tứ phương, tỏa sáng rực rỡ. Ấy vậy mà vị công tử kia lại công khai ngủ say, dù có truy ngược về thời tiền triều, cũng chưa từng có tiền lệ như thế.
Nhắc đến chuyện này, Sương Nhụy như thể lại bốc lên hứng thú kể chuyện, giọng điệu sinh động: “Phải nói là vị Thẩm công tử đó đúng thật quá mức ngang ngược. Ngủ mê giữa yến tiệc vốn đã là chuyện xưa nay chưa từng nghe. Tiên sinh còn nể mặt ba phần, chỉ nói y tửu lượng kém, sai người mời ra ngoài nghỉ ngơi, ai ngờ y lại tự mình đứng dậy, chắp tay sau lưng mà nói một câu… "Nói huyền giảng đạo, chẳng qua cũng chỉ là chuyện mơ hồ viển vông, không nghe cũng chẳng sao", nói rồi thản nhiên rời tiệc, hoàn toàn không để ai vào mắt!”
“Tiên sinh tức lắm, mắng y là ngông cuồng vô độ, khách khứa trên tiệc cũng bảo chưa từng thấy kẻ nào ngang ngược đến vậy. Chính vì thế, Trạch Sơn Công mới lên tiếng hòa giải, mời Thế tử đàn một khúc xoa dịu không khí.”
Nói xong, Sương Nhụy bỗng đập nhẹ trán, vẻ mặt hối hận: “Ta đúng là hồ đồ quá! Khi nãy còn nói tiểu thư nhà mình xứng đôi với hạng lang quân như y!”
Nàng ấy chắp tay khấn vái như mong chư Phật thần linh rút lại lời nói bừa ban nãy, nhưng khóe mắt lại vừa vặn liếc thấy phía xa có hai nam tử đang bước về phía đình hóng mát.
Tuyết Trúc cũng đã trông thấy.
Là Thôi Hành Diễn.
Cùng với thị tòng đi theo bên cạnh.
“Biểu muội Tuyết Trúc đợi lâu rồi, Thôi mỗ đến muộn, đặc biệt tới để tạ lỗi cùng biểu muội.”
Người vừa tới thân hình cao ráo, dung mạo thanh tú, vận một thân cẩm y màu trắng ánh trăng, như núi ngọc lạnh lẽo, ôn nhuận trong sáng. Dẫu đang đứng ngoài đình thi lễ xin lỗi, cũng không hề mất đi phong thái đoan chính.
Bích Vu thấy thế, không nói gì mà khẽ kéo tay áo Sương Nhụy.
Sương Nhụy lập tức hiểu ý, vội vàng hành lễ cùng Bích Vu, thức thời lui ra ngoài đình.
Trong đình lúc này chỉ còn lại một mình Tuyết Trúc.
Nàng cúi mắt đun trà, giọng nhạt nhẽo: “Thế tử mời vào.”
Nghe vậy, Thôi Hành Diễn mới đứng thẳng người, hơi gật đầu.
Khi tới gần, hắn ta lộ vẻ áy náy: “Chuyện hôm nay xảy ra bất ngờ, không thể đến đúng hẹn, thật sự xấu hổ, mong biểu muội lượng thứ.”
Nói rồi nhận lấy chiếc hộp dài bằng gấm mà thị tòng dâng lên, mở nắp hộp nói: “Năm ngoái từng cùng biểu muội nhắc đến phong vật Nam Chử, nơi ấy nhiều trân châu. Lúc trở về, ta lại trùng hợp gặp dịp triều đình thu cống châu ngọc, bèn chọn lấy một viên, nhờ thợ khéo trong cung khảm thành trâm, tặng cho biểu muội, xem như… Bồi tội vì sự thất lễ hôm nay.”