Chương 9: Truyền thuyết về mười lăm chiếc lệnh bài

Bỗng nhiên, Ngô Kiều nhìn dõi theo một người vừa mới “lướt đi” rất nhanh qua mặt. Người đó có vẻ...

Cô trông xuống chân của mình: “...” Tuyết dày cỡ này, mà đi qua không để lại dấu giày à?

Sau khi Bắc đà chủ cúi đầu nghiên cứu cùng với cô thì nghiêm túc hỏi: “Có vấn đề gì hả Thiếu chủ?”

Ngô Kiều quay qua, thấy dáng vẻ căng thẳng của lão Mạch và Lưu Sếu, cô chỉ đành cười gượng hai tiếng rồi đáp: “Không có gì.”

Cô thúc giục họ: “Mau đi thôi.” Từ lúc nào mà mỗi một cử chỉ của mình lại được người ta chú ý đến mức đáng sợ như vậy?

“Vâng.”

Trước cổng ra vào Vạn Bảo Các chỉ treo một chiếc đèn l*иg lớn màu đỏ, trên mặt giấy có vẽ hình mặt quỷ cười màu trắng.

Bắc đà chủ liền nói cho cô biết thêm một điểm kì quái nữa của Vạn Bảo Các: “Treo đèn l*иg đỏ như thế này là bán đấu giá đồ vật sống. Ngược lại, nếu treo đèn l*иg trắng mà có vẽ hình mặt quỷ buồn khóc màu đen là bán đấu giá đồ vật chết.”

Sau khi nghe qua, Ngô Kiều có vẻ khá hứng thú nên đã hỏi rõ hơn: “Thế nào mới gọi là đồ vật sống và đồ vật chết vậy?” Ở trên lục địa Nam Huyền này cũng lắm điều kì dị thật!

“Đồ vật chết là bao gồm mạng người và những vật của người đã chết. Đồ vật sống thì ngược lại.” Bắc đà chủ cười hì hì rồi tò mò hỏi: “Thiếu chủ muốn mua gì... có thể nói ra cho ta biết được hay không?”

Khi nhận được tin báo là cha của Mai Sương Vũ đã chết, lão già Ưng Tiên luôn một mực khẳng định rằng, cha của cô ấy nhất định là bị người ta sát hại, chứ không phải là chết vì bệnh tật như trong lời đồn.

Ông còn chắc chắn rằng, người ra tay gϊếŧ cha của cô ấy, hẳn là vì muốn lấy hai thứ. Thứ nhất là thanh Thủy Quang kiếm - hiện vẫn chưa rõ đã rơi vào tay ai. Món đồ thứ hai là chiếc danh vọng lệnh bài Tây Đô - cô đoán, chắc hẳn là nó đang nằm ở trong tay của tên Vệ vương kia rồi!

Mà đằng sau chiếc danh vọng lệnh bài đó có một truyền thuyết như thế này...

Vào hàng trăm năm trước, vì muốn tranh giành quyền lợi cũng như địa vị, các bộ tộc lớn nhỏ trên lục địa Nam Huyền đã không ngừng giao tranh với nhau, khiến Nhân giới chiến loạn triền miên cho đến khi Doanh Yết xuất hiện.

Doanh Yết không thuộc bộ tộc nào, dựa vào bản lĩnh của bản thân mà đi khắp nơi để chiêu mộ lực lượng, hắn ta tìm những kẻ có cùng chí hướng, cũng muốn thống nhất lục địa Nam Huyền về một lãnh thổ và chấm dứt loạn lạc.

Trải qua một thời gian dài, binh tướng ở trong tay của Doanh Yết tuy mạnh song quá ít ỏi, căn bản không thể chế ngự các bộ tộc có pháp bảo phù trợ. Vì vậy, hắn ta đánh liều đi tìm Quỷ ấn - một pháp bảo dùng để triệu hồi bọn quỷ binh của Ma đế.

Trong cơ may, Doanh Yết tìm được Quỷ ấn và trở thành Quỷ đại tướng quân, từ đó triệu hồi hàng vạn quỷ binh đi chinh phạt các bộ tộc. Hắn ta đồ sát khắp nơi, càng gây ra nhiều oán khí thì bọn quỷ binh kia lại càng thêm hùng mạnh.

Nhưng Doanh Yết không biết rằng bản thân đã gây ra họa lớn. Lúc hắn ta lấy được Quỷ ấn, Ma đế Đằng Diệm vốn yên giấc tại Quy Linh thành đang dần dần tỉnh giấc sau hơn ba ngàn năm bị phong ấn.

Ngay khi Thiên đế biết chuyện, liền mời Thiên tôn Đổng Hà đến để bàn bạc và tìm đối sách.

Tâm tính của Doanh Yết vốn không xấu cho nên vẫn chưa lún sâu vào ma đạo, vì vậy mà sau khi nghe Thiên tôn Đổng Hà nói rõ mọi chuyện thì đã quay đầu kịp lúc. Trước tiên là thu hồi tất cả quỷ binh, nhằm ngăn chặn việc Ma đế lợi dụng bọn chúng để hấp thụ tà khí và lấy lại sức mạnh. Sau đó, hợp sức với Thiên tôn Đổng Hà cùng tiêu diệt Ma đế.

May là ma lực của Ma đế vẫn còn chưa hồi phục hoàn toàn, nên đã bại dưới tay của hai người.

Doanh Yết giao Quỷ ấn cho Thiên tôn Đổng Hà phong bế, ông dùng mười lăm chiếc lệnh phù mượn sức mạnh Thiên - Địa để phong ấn ma lực của Quỷ ấn tại một nơi bí mật và giao nhiệm vụ trấn giữ cho các tộc nhân ở lục địa Nam Huyền. Còn về mười lăm chiếc lệnh phù kia, ông giao cho Doanh Yết bảo quản.

Sau khi Doanh Yết trở thành Đại đế của lục địa Nam Huyền, ông liền cho đặc chế ra mười lăm chiếc danh vọng lệnh bài cao ứng với mười lăm chiếc lệnh phù phong bế Quỷ ấn. Và mỗi chiếc danh vọng lệnh bài cao sẽ khắc tên một địa phận trên lục địa Nam Huyền. Doanh Vương Đại Đế chia ra cho mỗi vị tướng quân trấn giữ từng vùng, mỗi người giữ một lệnh. Cũng kể từ đó đã ngầm ấn định ra rằng, kẻ nào nắm giữ được danh vọng lệnh bài mang tên địa phần nào, thì chính là chủ của nơi đó!

Nhưng theo lời căn dặn của lão Ưng, việc tìm lại thanh kiếm mới là chuyện quan trọng nhất mà cô cần phải làm khi xuống núi...

Lúc trả lời câu hỏi của Mạch Đồ, giọng điệu của Ngô Kiều có phần thất vọng và còn có điều gì đó không thể nói thẳng ra, cô chỉ cho ông ta biết: “Ta đến mua đồ vật của một người đã khuất.”

Hy vọng thanh kiếm đó được bán ở đây...