Chương 8: Vạn Bảo Các

Cuối cùng, cũng có người bước ra giải quyết thay. Gã nam nhân này khác hẳn với hai tên kia, từ mặt mày cho đến bộ dạng đều lãnh đạm, sau lưng mang theo một thanh kiếm lớn. Phan Hát âm thầm tán thưởng, phong thái này mới là bậc cao thủ thật sự!

Nói đoạn, vị cao thủ đó quay qua nhìn hai kẻ sắp đánh nhau đến nơi, y không ngăn cản mà chỉ bảo: “Hai ngươi gây chuyện đã đủ chưa? Nếu còn chưa đủ, bây giờ mà quay trở về ngay thì vẫn còn kịp.”

Thái Nhất Duyệt vừa dứt lời, Lục Chiếu và Duệ Tư Lãnh lập tức đứng cách xa nhau.

“Là ai...” Lục Chiếu vừa phủi tuyết dính trên y phục lại vừa lén lút nhìn đến một người vẫn còn ngồi trên lưng con hồng mã ở phía sau, đồng thời hỏi bâng quơ một câu: “Ai đang gây chuyện vậy chứ?”

Duệ Tư Lãnh khẽ vuốt lại mái tóc bị gió thổi làm rối, đồng thời len lén liếc nhìn người đang cưỡi con hồng mã, rồi nghiêng đầu hỏi Lục Chiếu: “Ngươi nói thử xem...”

“Là ai đang gây loạn vậy?” Khó khăn lắm mới được quay trở về Đông Kinh phồn hoa náo nhiệt, sao có thể để vuột mất cơ hội lần này chứ?

Lục Chiếu cười ha ha, không chút do dự, đáp: “Ta không biết!”

Cậu ta vừa nói vừa âm thầm nháy mắt ra hiệu cho đối phương, nên hợp tác với nhau.

Duệ Tư Lãnh đồng ý, lập tức cười hùa theo: “Ta cũng không biết!”

Toàn bộ hộ vệ thấy Duệ tướng quân và Lục đội trưởng đánh trống lảng trông rất buồn cười, nhưng mà họ vẫn không dám nhếch mép hay nhe răng bừa, vì chẳng có ai muốn bị phạt oan cả.

“Ngựa thì cứ để đó sẽ có người lo liệu thật tốt. Mấy vị cứ yên tâm mà vào đây ăn uống, nghỉ ngơi.”

Nói đoạn, Phan Hát đứng nép sang một bên, chìa tay ra mời và ăn nói đon đả: “Xin mời vào trong ạ.”

Lúc này, Phan Hát tiếp tục xem xét tên nam nhân mang dáng vẻ phong trần được bọn người kia nhường đường bước vào cửa đầu tiên, mỗi bước chân của hắn đều vô cùng ổn định. Do mũ áo choàng che mất nửa khuôn mặt, nên là không thể thấy toàn bộ diện mạo của hắn ra sao.

Quái lạ, đợt này Vạn Bảo Các buôn bán thứ gì mà lại thu hút được nhiều vị đại cao thủ đổ về thế chứ?

***

Trấn Vạn Đồng này có một nơi rất thú vị, tên là Vạn Bảo Các. Nơi mà con người dù còn sống hay là đã chết thì đều có thể mang ra bán đấu giá.

Vạn Bảo Các mở cửa ba ngày liên tục trong một tháng, không ấn định rõ hoặc thông báo trước là ngày nào sẽ mở cửa. Chỉ biết rằng bắt đầu mở cửa vào giữa giờ Tý đến hết giờ Sửu là đóng cửa tiễn hết khách.

Đêm nay là ngày mở cửa thứ hai của Vạn Bảo Các, tính theo dương lịch thì hôm nay là ngày mười lăm.

Ngô Kiều vừa thò đầu ra khỏi xe ngựa liền bị cơn gió lạnh buốt quất thẳng vào mặt.

Ngoại trừ Vạn Bảo Các ra, xung quanh vùng này không hề có nhà dân nào. Đến cây cối cũng khô cằn và mọc thưa thớt, thấy nhiều nhất vẫn là tuyết trắng.

Có lẽ, do bọn họ đến trễ cho nên mới không gặp được nhiều người.