Bão tuyết ngày một lớn, Bất Túy Lâu hôm nay đóng cửa sớm hơn mọi khi. Thế nhưng cửa đóng chưa được bao lâu thì đã nghe có người đập cửa gọi mở.
“Đến ngay, đến ngay đây!”
Phan Hát ngáp ngắn ngáp dài, nhanh chóng chạy ra mở cửa. Hắn ta tưởng là Thiếu chủ và Bắc đà chủ quay trở về, nhưng ai ngờ là khách đến.
Đoàn khách này có hơn mười người, ai cũng mang theo vũ khí phòng thân và đều mặc áo choàng phủ qua khỏi đầu với một màu duy nhất là màu đen. Trừ một vài người ra, thì hầu như không thể thấy được toàn bộ diện mạo của một ai cả. Trông cách ăn mặc của bọn họ, tuy không có gì đặc biệt nhưng những con ngựa mà họ cưỡi, đều là loại tốt nhất, có thể xếp vào hạng chiến mã của triều đình.
“Thật ngại quá! Thấy quán trọ đã đóng cửa mà ta vẫn còn mạo muội đập cửa. Mong vị huynh đệ đây hãy lượng thứ cho.”
Tên nam nhân đang nói chuyện với Phan Hát có vẻ ngoài rất nhã nhặn, trông rất giống một thư sinh. Không thấy gã mang theo đao hay kiếm, chỉ thấy có mỗi cây quạt giấy đơn giản nằm ở trên tay.
“Không biết quán trọ này, còn phòng trống hay là không?"
“Dạ thưa, vẫn còn hai phòng trống. Một lớn và một nhỏ...” Nghe Duệ Tư Lãnh ăn nói vô cùng lịch sự, Phan Hát cũng vui vẻ và thành thật tiếp đãi, nhưng còn chưa nói hết thì có một tên nhóc trạc tuổi hắn ta chạy lên ngắt lời với thái độ cực kì khó ưa.
“Có hai phòng thì làm sao mà ở đủ? Bọn ta sẽ đi đến chỗ khác thuê. Đã làm phiền đến giấc ngủ của ngươi rồi!”
Dứt câu, thằng nhóc ấy quay sang gã thư sinh, nói với giọng gắt gỏng hơn: “Có mỗi việc hỏi phòng thôi. Ngươi có cần văn vẻ nhiều lời đến như vậy không?”
Phan Hát để ý thấy bên hông của tên ranh con đó có mang theo một loại binh khí khá giống Cửu Tiết Tiên, nó được chế tác vô cùng đẹp mắt.
Duệ Tư Lãnh trừng mắt nhìn thằng nhóc suốt ngày chỉ biết gây chuyện mà cho hay: “Trấn Vạn Đồng này chỉ có một chỗ trọ duy nhất!”
“Nhà ngươi...” Hắn ta nghiến răng nghiến lợi bảo: “Biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe!”
“Ngươi nói chuyện được...” Lục Chiếu dù biết rõ là mình sai, nhưng vẫn cố rướn cổ lên cãi lại cho bằng được: “Tại sao lại bảo ta im?”
“...” Thế là, gã thư sinh và tên nhóc đó cãi nhau tưng bừng.
Mặt mày của Phan Hát đầy khó xử, vì sợ hai người to tiếng mà quấy nhiễu đến số khách trọ ở bên trong, hắn ta đành phải gượng cười và cố gắng chen vào cuộc cãi vã: “Hai vị...”
“Hai phòng cũng được.”