Chương 5: Trấn Vạn Đồng

Lãnh thổ nước Lăng, vùng đất Tây Đô trù phú.

Ngô Kiều và Vô Nhiễm không ở lại thành Thiên Lư quá lâu, hai người chỉ ở trọ một đêm rồi lên đường sớm bởi có việc quan trọng.

Năm ngày sau, trời bắt đầu nhá nhem tối là cả hai đặt chân vào trấn Vạn Đồng. Trấn này chuyên tiếp đón khách thập phương dừng chân nghỉ ngơi, nên là có thể nghe ngóng được chút chuyện tứ phương mà chẳng tốn một xu.

Rất nhanh, họ đã tìm được quán trọ mang tên Bất Túy Lâu. Ngô Kiều vừa bước vào trong quán trọ, liền đi thẳng đến chỗ của chủ quầy. Đoạn, cô lấy một chiếc nhẫn được đúc theo hình dạng đầu của con chim ưng đặt lên bàn mà không nói gì cả.

Ban đầu, lão chủ quán có vẻ không tin tưởng Ngô Kiều, thế mà sau khi trông thấy người đồng hành cùng với cô thì đã khác hẳn. Ông ta bảo thuộc hạ dẫn cả hai đi thẳng lên tầng cao nhất của toà nhà nằm tách biệt ở tận sân sau, đến một căn phòng lớn để nghỉ ngơi.

Sau bữa cơm tối khoảng chừng nửa canh giờ, lão chủ quán mới đến gặp mặt hai người. Lão chủ quán cũng đã ngoài năm mươi tuổi, thân hình có hơi béo tròn và trông có phần lề mề, tuy nhiên không phải là dạng người dễ đối phó.

“Bắc đà, Mạch Đồ bái kiến Thiếu chủ.”

Ông ta hành đại lễ xong thì vừa xúc động vừa vui mừng nói thêm một câu: “Cuối cùng, thuộc hạ cũng đã chờ được đến ngày... Hắc Ưng Môn tái xuất!”

“Bắc đà chủ...” Ngô Kiều vốn có lòng muốn đỡ ông ta đứng dậy, vậy mà ông ta lại nhân cơ hội này để thăm dò thực lực của cô.

Ngô Kiều cũng không ngại thử sức với ông ta, vì cô cũng muốn xem công sức mà mình đã bỏ ra trong hơn ba năm qua, có xứng đáng hay là không?

Từ hai tay lẫn quanh thân của mỗi người đều xuất ra một luồng khí mạnh mẽ. Hai luồng khí một tím và một xanh lục không ngừng công kích nhau.

Tính cách của Bắc đà chủ vẫn không hề thay đổi, vẫn rất hiếu thắng, gặp ai cũng muốn phân cao thấp...

Vô Nhiễm trông Mạch Đồ thì nén tiếng thở dài não nề, đến khi nhìn qua tên sư đệ của mình, trong ánh mắt của y đã hiện rõ sự ngán ngẩm xen lẫn bất lực.

Sau một hồi giằng co, lão Mạch bị Ngô Kiều nâng đứng dậy.

“...” Thấy ông ta loạng choạng bước lùi về sau vài bước và dường như muốn ngã, Ngô Kiều hảo tâm giúp ông ta đứng vững.

Sau đó, cô giả vờ như không có chuyện gì, liền chủ động rót trà mời ông ta: “Bắc đà chủ cũng ngồi đi.”

“Đa tạ Thiếu chủ!”

Mạch Đồ ngồi xuống ghế, uống một ngụm trà để bình tâm dưỡng khí rồi mới nhìn cô, mặt mày của ông ta lộ rõ vẻ vui mừng khôn xiết và rất hài lòng: “Thiếu chủ vừa trẻ tuổi lại còn có tài cao...”

Ông ta vẫn dùng giọng điệu hùng hồn như cũ: “Mai sau, Hắc Ưng Môn sẽ uy chấn khắp lục địa Nam Huyền thêm một lần nữa cho mà xem!”

Lúc này nếu nói thẳng ra, có lẽ sẽ khiến ông ta vô cùng thất vọng. Nhưng thật sự, cô không muốn dính líu đến mấy chuyện tranh giành vị trí và đấu đá của thế giới này!

Ngô Kiều không có hảo cảm với trà, cho nên chỉ rót ra rồi để đó: “Về chuyện của Hắc Ưng Môn...”

Cô tìm lời để né tránh trách nhiệm "chấn hưng lại môn phái", cười cười bảo: “Bắc đà chủ chớ có đặt quá nhiều hy vọng vào ta.”

“Ha ha.” Đối với câu nói không thể hứa hẹn được của cô, ông ta không chỉ không bận tâm đến mà còn nhất quyết bảo: “Tông chủ rất anh minh, ngài không nhìn lầm người đâu!”

Ngoài mặt thì cô vẫn tươi cười và không nói thêm gì nữa, nhưng trong lòng lại chế giễu vị sư phụ của mình. Rõ ràng là Tông chủ của Hắc Ưng Môn lừng danh trong thiên hạ, thế nhưng chỉ vì bị gái vứt bỏ mà cạo trọc đầu và trốn đến nơi khỉ gió kia... Lão già đó, mà cũng đáng để cho ông ta đem ra sùng bái hay sao?

Nói đoạn, Mạch Đồ quay sang Vô Nhiễm: “Tả hộ pháp, đã lâu rồi chúng ta mới có dịp gặp lại nhau.”

Ông ta hào hứng chào hỏi y: “Ha ha. Năm tháng chỉ tổn hại đến ta, còn ngài thì vẫn như ngày nào.”

Tất Mạc vẫn mang bộ dạng của một chàng trai ngoài đôi mươi tuổi, còn mình thì đã già nua...

“Thật đáng ngưỡng mộ!” Mạch Đồ nói xong, liền nhấp một ngụm trà, cố gắng nuốt nỗi buồn xuống bụng.

Ngô Kiều vừa nghe hết mấy lời của Bắc đà chủ liền đánh mắt qua, quan sát tên đang ngồi ngay bên cạnh. Sao lại bảo rằng, không có thay đổi gì? Chẳng lẽ vị sư huynh này của mình, thật sự đã tu thành tâm đến độ đắc đạo rồi sao? Y trường sinh, bất lão thật ư?

Nghĩ đến đây, cô thốt nhiên nhớ đến lần đầu gặp mặt lão già Ưng Tiên. Khi ấy, lão ta cũng chỉ độ bốn mươi tuổi là cùng. Thế mà chưa đầy một năm sau đã già nhanh đến mức...

Ngô Kiều bất giác giật mình. Ông lão hoá nhanh như vậy, chẳng lẽ... Do truyền hết tuyệt học cả đời cho mình à?

Lúc này, Vô Nhiễm mới cởi bỏ mũ trùm đầu, chắp tay niệm một câu: “Nam mô A Di Đà Phật!”

Sau đó, y mới từ tốn bảo: “Bắc đà chủ, xin đừng gọi ta là Tả hộ pháp nữa. Pháp danh hiện tại của bần tăng là Vô Nhiễm!”