Lưu Sếu vừa hít hà chà tay vì lạnh, vừa nhanh miệng nói: “Vậy chúng ta hãy mau quay về thôi!”
Bắc đà chủ liếc xéo tên ranh con chẳng có tinh ý một cái, sau đó đưa ra đề nghị: “Tuy rằng hôm nay, chúng ta đến không đúng lúc. Nhưng mà đã đến rồi thì vào xem một chút, coi như cũng không hề phí công và phí sức đi đến đây. Thiếu chủ, ý của người thế nào?”
Lưu Sếu bĩu môi. Cậu ta thừa biết, một khi đã đến đây thì dễ gì mà Bắc đà chủ sẽ chịu quay về ngay. Thậm chí, nếu Vạn Bảo Các mở lời thu nhận, ông ta sẽ chạy đến ngay lập tức mà không có một chút do dự nào!
Ngô Kiều vừa gật đầu đồng ý, Bắc đà chủ liền dẫn đường mở lối. Chỉ cần nhìn sơ qua là biết, ông ta là khách quen của nơi này rồi, vì có cả chỗ ngồi riêng biệt đã được đặt sẵn từ trước.
Vạn Bảo Các được xây dựng dưới dạng kiến trúc hình trụ độc lạ, gồm có ba tầng lầu cao và một tầng trệt. Chỉ cần nhìn sơ qua đã thấy nơi này có hơi rùng rợn và ma quái, vậy mà còn cố ý bố trí thêm dàn đèn bảo châu màu xanh lục để tăng thêm mấy phần kinh dị.
Hầu hết những người đến tham dự buổi đấu giá đều che kín mặt mũi, kể cả cô cũng không để lộ mặt ra. Áo choàng trùm kín đầu, thêm chiếc khăn choàng lớn quấn quanh cổ không chỉ chống lạnh mà còn có thể che đi nửa khuôn mặt.
Bắc đà chủ thì mang một chiếc mặt nạ vẽ hoa văn màu mè, nhưng mà kích cỡ lại nhỏ hơn mặt của ông ta cho nên, hễ liếc nhìn qua ông ta là cô không thể nhịn được cười. Không biết mấy vị đà chủ còn lại, có khôi hài như vị Bắc đà chủ này hay không?
Bắc đà chủ lấy một ít hạt dưa, vừa cắn ăn vừa thấp giọng buôn chuyện với cô.
Ông ta cho biết, Vạn Bảo Các không chỉ có một, mà có mặt ở khắp nơi trên lục địa Nam Huyền. Mỗi nơi đều có một quản sự riêng. Còn người đứng đầu Vạn Bảo Các được giang hồ gọi là Quỷ Lang, hành tung của hắn rất bí hiểm, không có một ai nắm rõ.
“Vị Các chủ này tuy là còn trẻ nhưng mà...”
Và rồi Bắc đà chủ bắt đầu kể tất cả những câu chuyện liên quan đến vị chủ nhân của Vạn Bảo Các lại cho cô nghe. Trông bộ dạng của ông ta bây giờ, chẳng khác gì một thiếu nữ ở độ tuổi “xuân thì” đang nhắc đến người mà bản thân thầm thương trộm nhớ đã từ rất lâu.
Tên Quỷ Lang kia nên ngoi lên để trao tặng cho ông ta một chiếc huy hiệu “fan ruột”!
Ngô Kiều cười cười hỏi ông ta: “Vậy Vạn Bảo Các đã có nữ chủ nhân chưa?”
Cô vốn hỏi đùa vui thôi, nào ngờ ông tưởng cô có ý đồ khác thật.
Bắc đà chủ lắc đầu: “Không rõ.” Rồi lập tức cười cười hỏi lại cô: “Thiếu chủ có muội muội sao?”
Cô gật đầu đáp bừa: “Ừm.”
Ông ta vuốt vuốt mấy cọng râu dài đã tết thành một bím, vừa ngắm nghía cô vừa cười nói: “Trông Thiếu chủ anh tuấn như thế này thì ắt hẳn… muội muội cũng là giai nhân rồi!”
Nghĩa tử ngoan của ta, ta sẽ chọn thê tử giúp cho ngươi...
Trông bộ dạng của lão Mạch như thể đang suy tính chuyện gì đó liên quan đến cô, nhưng cô chỉ cười cười cho qua chuyện.
Bọn họ ngồi ở tầng thứ hai suốt nửa canh giờ, đã chứng kiến rất nhiều cảnh ném tiền thẳng tay của các vị đại gia không rõ danh tính.
Khoảng một lúc sau, Lưu Sếu đi thăm dò quay trở về. Cậu ta thì thầm bên tai của Bắc đà chủ rằng cậu ta đã tìm được một thanh kiếm, tuy thoạt nhìn vô cùng cũ rích, song trông rất giống với mô tả của thiếu chủ.
Nghe xong, Bắc đà chủ quay qua, thấp giọng gọi vị thiếu chủ đang ngồi đỡ trán ngủ gà ngủ gật ở một bên tỉnh dậy.
“...” Suýt chút nữa thì Ngô Kiều trượt tay khiến đầu đập thẳng xuống bàn.
Cô lờ đờ nhìn qua lão Mạch, hỏi với một giọng ngái ngủ: “Có chuyện gì sao... hả Bắc đà chủ?”
“Thiếu chủ, món đồ mà người muốn mua đang được mang lên sàn đấu giá!”
Ngô Kiều tỉnh táo hẳn ra, cô trông đến sàn đài cao được dựng giữa sảnh Vạn Bảo Các ngay tức khắc. Lúc này, lại có thêm một cô giai nhân mang mặt nạ hồ ly trắng, tay bưng chiếc hộp gỗ dài, yểu điệu nhấc váy đỏ bước lên sàn đài cao.
Cùng lúc đó, gã đứng trên đài cầm dùi gõ vào chiếc chiêng một cái rồi bắt đầu giới thiệu: “Món đồ tiếp theo của buổi đấu giá hôm nay là...”
“Bức tranh thủy mặc của Nam Vân đạo trưởng.”
Vừa nói gã vừa ra hiệu cho cô gái kia khai hộp và trình diện vật phẩm ra để cho mọi người cùng thấy. Nhưng đến khi mở hộp ra thì thật bất ngờ, vì món đồ đang nằm trong hộp gỗ lại là một thanh kiếm có vẻ ngoài cũ kĩ vô cùng, chứ không phải là bức tranh thủy mặc của Nam Vân đạo trưởng.
Gã chủ trì buổi đấu giá liền nhận ra ngay, đó là thanh kiếm của tên Lý Tiếu mang đến nhờ bán đấu giá. Chẳng phải đã bảo với hắn ta là ngày mai hãy mang nó đến rồi hay sao?
Gã rao bán vật phẩm lập tức đóng hộp và ra hiệu bảo vị giai nhân không rõ mặt mũi mau mang vật phẩm xuống: “Mau đi đổi lại. Nhanh lên!”
“Thật ngại quá! Có chút nhầm lẫn khi chuẩn bị vật phẩm. Mong mọi người lượng thứ cho!”
Ngô Kiều lập tức đi theo cô mỹ nhân kia ngay. Nhưng không ngờ, cô lại đến chậm một bước, thanh kiếm đó đã bị tên đưa đến đây mang đi mất rồi.
Cô nhanh chóng đuổi theo, lão Mạch và Lưu Sếu cũng dẫn người vây bắt tên đó.