Chương 24

Hình Võ nghe Tình Dã không hề sợ hãi nói, trong mắt hiện lên một tia trào phúng. Anh dần dần tăng tốc độ xe rồi đột ngột phanh gấp. Tình Dã giật mình ngã về phía trước, thân thể không hề báo trước mà va mạnh vào lưng Hình Võ.

Hình Võ thực ra chỉ định trêu cô một chút, anh thường xuyên chơi đùa như thế với bạn bè. Nhưng không ngờ, phía sau lưng đột nhiên cảm nhận được hai luồng mềm mại xuyên qua lớp vải mỏng manh, cảm giác rõ ràng đến mức cả người anh cứng đờ, ánh mắt lập tức dịu lại.

Ngay khi va chạm, Tình Dã theo bản năng vòng tay ôm lấy eo anh để giữ thăng bằng, nhưng ngay lập tức cảm nhận được cơ bắp săn chắc của thiếu niên. Cô vội vàng buông tay ra, mặt “bá” một cái đỏ bừng, thậm chí quên cả việc dỗi anh, đột nhiên trở nên im lặng.

Trước khi đến huyện thành, hai người không nói thêm câu nào duy trì sự im lặng gượng gạo.

Mãi cho đến khi khung cảnh xung quanh dần thay đổi.

Huyện thành An Tử không lớn, chỉ có duy nhất một con phố, chẳng mấy chốc mà đã đi từ đầu đường đến cuối đường. Nhưng so với Trát Trát Đình thì nơi này có nhiều người nhất, có vài khu chợ nhỏ, một siêu thị hai tầng, còn có tiệm trà sữa, tiệm lẩu, KFC, McDonald’s…

Tuy không thể so với Bắc Kinh nhưng cuối cùng thì Tình Dã cũng tìm được chút hương vị quen thuộc. Đây là lần đầu tiên cô lên phố kể từ khi đến đây. Sự xấu hổ ban nãy cũng tan biến, thay vào đó là sự hứng thú dâng cao. Cô hỏi: “Đúng rồi, anh đến đây làm gì thế?”

“Mua một cái linh kiện.”

“Vậy tôi đi cùng anh trước nhé, sau khi mua linh kiện xong chúng ta có thể đi dạo ở đây một lát rồi mới trở về được không? Tôi sẽ mời anh ăn lẩu.”

Hình Võ nửa cười nửa không nói: “Không vội, cô muốn đi đâu thì cứ đi trước đi.”

Nghe vậy, Tình Dã liền không khách khí đi thẳng đến trung tâm thương mại, mua đủ các loại sữa rửa mặt, kem dưỡng da, nước hoa hồng còn thiếu. Cô còn đi dạo cả khu quần áo và giày dép nữ hệt như một con chim bị nhốt trong l*иg vừa được thả tự do, cả người đột nhiên tràn đầy sức sống.

Hình Võ trừ khi có việc thì rất ít khi đến huyện thành. Người dân nơi đây từ khi sinh ra đã quen với việc sống ở cái địa bàn nhỏ bé của mình, không có thói quen đi du lịch như người ở các thành phố lớn. Ngay cả khi đến huyện thành, anh cũng có mục đích rõ ràng, làm xong việc là đi ngay, không nán lại lâu, lại càng không giống như bây giờ cùng vị tiểu thư này đi dạo trung tâm thương mại, điều này khiến anh vô cùng khó chịu.

Vì thế, khi Tình Dã bước vào một cửa hàng quần áo nữ anh chỉ đứng ở ngoài hành lang lướt điện thoại chờ cô. Mãi cho đến khi Tình Dã gọi anh từ cửa: “Hình Võ, giúp tôi xem hai bộ này, anh thấy bộ nào trông đẹp hơn?”

Nghe thấy tiếng cô gọi Hình Võ quay đầu lại. Anh thấy cô đang mặc một chiếc váy ren màu trắng ngà, trên tay còn cầm một bộ áo sơ mi tay bồng.

Kiểu quần áo này ở huyện thành không dễ bán, hầu hết các cô gái ở đây sẽ không mặc chúng. Thứ nhất là vì da họ đen mặc vào chẳng đẹp. Thứ hai là giá cả đắt đỏ, cuộc sống thường ngày cũng chẳng cần đến những bộ đồ tinh xảo như vậy.

Nhưng khi mặc trên người Tình Dã lại không hề có cảm giác không hợp, thậm chí làn da trắng mịn cùng khí chất nổi bật của cô khiến những bộ quần áo này toát lên vẻ tiểu thư đài các của dân thủ đô. Nhân viên cửa hàng cứ tấm tắc khen ngợi cô.

Hình Võ hắng giọng nói: “Không biết, cô tự mình xem đi.” Bởi vì anh thật sự không thể chọn ra được bộ nào đẹp hơn.

Kết quả là Tình Dã mua cả hai bộ. Hình Võ cuối cùng cũng được chứng kiến khả năng mua sắm của vị tiểu thư này. Những món đồ cô chọn đều đắt tiền, vậy mà cô còn không ngừng than phiền rằng đồ ở đây thiếu thốn, không mua được gì.

Hình Võ nhìn cánh tay mình đang xách đầy túi mua hàng, thế này mà gọi là “không mua được gì”? Nếu các thương hiệu đầy đủ thì cô còn mua đến mức nào nữa? Chắc là mua hết cả trung tâm thương mại?

Mua sắm xong, Tình Dã nói mình muốn ăn kẹo hồ lô. Thực ra ở Bắc Kinh cô rất ít khi ăn món này, chỉ là ở đây thấy nên đột nhiên có chút cảm xúc.

Hình Võ đặt túi mua sắm xuống bên cạnh cô, chậm rãi lướt điện thoại xếp hàng ở phía sau.

Tình Dã nhìn cái trung tâm thương mại hoàn toàn lạc hậu này, tổng cộng chỉ có ba tầng lầu, mà lại lẫn lộn cả quần áo, giày dép, túi xách với đồ gia dụng, đúng là một sự kỳ quặc. Vậy mà cô còn có thể dạo cả buổi ở một nơi kỳ quặc như thế, đã vậy còn mua nhiều đồ đến vậy, đúng là chuyện không thể tin nổi.

Chuyện này đủ để chứng minh rằng, khi một người bị ném vào một cái giếng không thấy ánh mặt trời suốt nửa tháng, thì khi được thoát ra ngoài thấy cái gì cũng đều là món ngon.

Tình Dã không có thói quen vừa đi vừa ăn, cô phải ăn xong rồi mới đi tiếp, vì vậy Hình Võ đứng ở bên cạnh cúi đầu xem điện thoại.

Một lát sau, Hình Võ đột nhiên hỏi cô: “Ba cô để lại nhiều tiền cho cô lắm à?”

Tình Dã không để ý lắm nói: “Cũng không nhiều lắm.”

“Vậy mà còn không chịu tiết kiệm một chút?”

Tình Dã đột nhiên cảm thấy kẹo hồ lô trên tay không còn ngon nữa, cô thuận tay đưa cho Hình Võ: “Không ăn nữa.”

Hình Võ khó hiểu cầm lấy: “Tôi xếp hàng nửa ngày để mua vậy mà cô ăn có hai miếng rồi lại không chịu ăn nữa?”

Tình Dã mặt không biểu cảm nói: “Có vấn đề gì sao?”

Hình Võ “chậc” một tiếng định ném đi. Tình Dã túm anh lại: “Anh làm gì?”

“Ném đi chứ sao.”

“Ném đi lãng phí lắm, anh đã xếp hàng lâu như vậy để mua nó mà!”

“Thế làm sao bây giờ? Cô tiểu thư à, tôi không thể cứ cầm mãi cho cô được?”

“Vậy thì anh ăn đi.”

“...”

Hình Võ sắc bén liếc xéo cô: “Tôi dựa vào đâu mà phải ăn đồ thừa của cô?”

“Anh chê tôi à?”

Tình Dã vừa hỏi câu này, đột nhiên làm Hình Võ nhớ đến đêm đó khi cô say rượu cũng nhìn anh như vậy, tủi thân nói: “Anh mắng tôi.”

Hình Võ có thể làm gì được đây? Chẳng lẽ anh có thể nói là mẹ nó anh không thích ăn quả sơn tra sao? Anh chỉ có thể ráng ăn hết cây kẹo hồ rồi nhanh chóng kết thúc cái chủ đề khó xử này.