Chương 23

Quả nhiên, khi cô đưa phiếu điểm cùng một số tài liệu cho cô giáo Dương, đôi mắt cô ấy sáng bừng, ngẩng đầu nhìn Tình Dã: “Bài kiểm tra ở trường cũ em đã học hẳn là khó hơn trường của chúng tôi, thành tích học kì 1 của em xếp hạng mấy trong khối?”

Tình Dã bình tĩnh nói với cô ấy: “Cuối kì kiểm tra phát huy ổn định, em vẫn duy trì hạng nhất.”

Thần thái không kiêu ngạo không tự mãn của cô khiến cô giáo Dương ngẩn người, liếc nhìn thầy Quách phía sau Tình Dã, mấy giáo viên trong văn phòng lập tức nhận ra, có lẽ trường An Trung đã chào đón một học bá cấp quốc bảo.

Đặc biệt là khi Tình Dã cầm bút điền vào bảng thông tin đăng kí, nét chữ thanh tú, đẹp đẽ càng làm cô giáo Dương phải nhìn cô bằng con mắt khác. Cô ta vốn là giáo viên dạy Văn, khi thấy học sinh viết chữ đẹp như vậy, cho nên tự nhiên không kiềm được mà khen ngợi, ngay cả thầy Quách cũng đứng dậy đến xem.

Thủ tục nhập học không mất nhiều thời gian, có lẽ do cô giáo Dương nhìn thấy Tình Dã nên tâm trạng tương đối kích động. Một khi đã kích động thì cô ta kéo Tình Dã nói chuyện thêm một lúc, từ giới thiệu bối cảnh trường học, tình hình lớp học rồi quan tâm đến cuộc sống của Tình Dã, vân vân…

Tình Dã nói theo tình hình thực tế là cô đang ở nhà dì, cô giáo Dương còn hỏi vì sao dì của cô hôm nay không đến? Dù sao thì lần đầu đến trường thường là phụ huynh đưa con cái đi, Tình Dã ậm ừ nói dì bận công việc.

Cô không nói với Lý Lam Phương là hôm nay sẽ đến trường, với cách trang điểm thường ngày của bà ấy, nào là phấn mắt lấp lánh, móng tay giả và đôi giày cao gót như đi trên cây cà kheo, cô thật sự không thể giới thiệu với giáo viên Lý Lam Phương là phụ huynh của mình.

Sau đó, cô giáo Dương còn đích thân đưa Tình Dã xuống lầu nói với cô rằng sau khi khai giảng cô ấy sẽ là chủ nhiệm lớp của Tình Dã, nếu cô có bất cứ điều gì cần giúp đỡ, dù là trong cuộc sống hay học tập đều có thể đến tìm cô ta, rất giống một người phụ nữ trung niên hiền từ.

Tình Dã cảm thấy cô giáo Dương này cũng tốt, cô ta rất ra dáng một giáo viên. Vừa rồi Hình Võ còn gọi cô ta là “lão yêu bà”, cô còn tưởng đó là một giáo viên rất nghiêm khắc.

Hơn nữa, cơ sở vật chất của An Trung tuy không thể so với trường quốc tế cũ của cô nhưng trông cũng tạm được. Ít nhất bên cạnh còn có một cái thang máy nhỏ, chẳng qua là được dán biển “Dành cho giáo viên”, tức là cái thang máy đấy cơ bản không liên quan gì đến cô.

Hình Võ ngồi trên chiếc xe máy nhỏ chơi điện thoại chờ Tình Dã. Chờ mãi mà vẫn chưa thấy cô xuống, anh cũng không vội, anh biết tính nết của “lão yêu bà” kia, một khi đã mở lời là sẽ nói mãi không dứt.

Cô giáo Dương đưa Tình Dã đến cửa cầu thang, vừa định dặn cô trên đường về chú ý một chút liền thấy Hình Võ với cái đầu cạo trọc ngồi trên xe máy ở đằng xa. Cô ta nhíu mày lập tức kéo Tình Dã lại.

Tình Dã còn chưa hiểu chuyện gì thì đã thấy cô giáo Dương nghiêm mặt nói với cô: “Học sinh kia tên là Hình Võ, sau khi khai giảng em hãy tránh xa cậu ta một chút. Nếu cậu ta có nói chuyện với em thì tuyệt đối đừng đáp lại.”

Tình Dã nhìn Hình Võ, thấy anh vẫn đang cúi đầu chơi game và hoàn toàn không chú ý đến họ. Tình Dã có chút suy tư hỏi: “Tại sao vậy thưa cô Dương?”

“Thành tích là một chuyện, nhưng đó không phải điểm mấu chốt. Chủ yếu là cậu học sinh này thích bắt nạt bạn bè lại còn trốn học đánh nhau hút thuốc có đủ cả. Kỷ luật trên người đã nặng, năm nay lại là lớp 12, nếu tái phạm gì đó thì có tốt nghiệp được hay không cũng thành vấn đề. Em khác với những học sinh đó.”

Tình Dã thực sự cảm ơn cô giáo Dương đã dốc hết ruột gan nhắc nhở cô, cô suýt chút nữa đã cảm động rồi đấy.

Cô giáo Dương vẻ mặt hiền từ nhìn theo Tình Dã rồi xoay người lên lầu. Tình Dã đi về phía Hình Võ, anh ngẩng mắt thu điện thoại: “Xong chưa?”

Tình Dã thoải mái chỉnh lại ba lô rồi mỉm cười nhìn Hình Võ một cách khó hiểu. Nắng sớm vẫn chưa gay gắt phủ lên hàng mi dài của Tình Dã một lớp vàng rực, làm cô trông đặc biệt rạng rỡ.

Hình Võ rũ mắt vỗ tay vịn, bỗng nhiên nhướn mày hỏi: “Tôi muốn đi chợ trên huyện thành, cô có bận gì không?”

“Tôi có thể bận chuyện gì được chứ?” Nói xong, Tình Dã sải bước ngồi lên chiếc xe máy nhỏ, khóe miệng Hình Võ hơi cong lên quay đầu phóng xe đi.

Cô giáo Dương vừa lên đến tầng hai, nghe thấy tiếng xe máy thì nhìn xuống lầu, liền thấy Tình Dã lại lên xe Hình Võ đi rồi, đi rồi sao?

Trên đường đi, Hình Võ hỏi cô: “Lão yêu bà tìm cô nói chuyện gì mà lâu thế.”

Tình Dã ngồi phía sau anh nheo mắt cười nói: “Nói là bảo tôi tránh xa anh một chút, nếu anh có bắt chuyện thì tuyệt đối đừng để ý tới anh.”

“Cái gì vậy?” Hình Võ bực dọc nói: “Tôi lại chọc cô ta rồi sao?”

Tình Dã thuật lại: “Cô giáo Dương nói anh thích bắt nạt bạn học.”

“…”

“Vậy mà cô còn dám nói chuyện với tôi, không sợ tôi bắt nạt cô à.”

“À, còn chưa biết ai bắt nạt ai đâu.”