Tình Dã trở lại phòng lấy hồ sơ của mình, phiếu điểm cùng các loại giấy tờ chứng nhận mà giáo viên Dương đã dặn ngày mai cần mang theo.
Hình Võ đi đến cửa phòng, khoanh tay dựa vào khung cửa rồi nói: “Này, chúng ta nói chuyện một chút.”
Tình Dã cảm thấy hơi buồn cười, họ có gì để nói với nhau cơ chứ, vì thế tiếp tục cúi đầu sắp xếp đồ đạc rồi hỏi: “Nói chuyện gì?”
“Nếu rảnh, cô có thể giúp cửa tiệm làm sổ sách không? Mẹ tôi…”
Hình Võ rũ mắt, khẽ cau mày nói tiếp: “Lấy tiền không có số, cứ tiêu hết lên bàn mạt chược, vậy mà tháng nào bà ấy cũng than không có tiền. Tôi định bắt đầu từ tháng này mỗi tháng sẽ trừ đi hai nghìn của bà ấy, bệnh của bà nội tôi nếu khi cần tiền là phải có tiền ngay, nếu để bà ấy tiêu xài như vậy hoài cũng không phải là cách hay.”
Tình Dã đứng dậy suy nghĩ một chút: “Mẹ anh có đồng ý không?”
“Tôi sẽ nói chuyện này với bà ấy.”
Đôi mắt dài của Hình Võ chăm chú nhìn Tình Dã. Tình Dã thờ ơ nhún vai: “Được thôi.”
Cô không phải thuộc tuýp người thích giúp đỡ người khác mà là cô đang ở nhà Hình Võ. Thật ra, tuy không thể nói là sống với nhau quá vui vẻ nhưng ít nhất họ cũng đã chăm sóc cô những ngày qua. Hơn nữa, đêm nay Hình Võ đã từ chối lời hẹn của lũ bạn xấu để ở lại với cô, Tình Dã giúp anh việc này cũng không có gì đáng trách. Hơn nữa, lần trước thấy anh và Lưu Niên đối chiếu sổ sách, với tư cách là một người học tự nhiên như cô, thật sự là thê thảm đến không nỡ nhìn.
Nhưng cô vẫn cố ý châm chọc Hình Võ: “Lỡ tôi tham lam tiền của nhà anh thì sao?”
Hình Võ “a” một tiếng: “Vậy tôi còn phải cảm ơn cô vì đã biết coi trọng số tiền ít ỏi của nhà tôi.”
Nói xong, Hình Võ quay người rời đi, vừa đi được một bước dường như lại nghĩ ra gì đó, quay lại nói: “Nhưng sắp khai giảng rồi, học sinh giỏi như cô có thời gian để làm mấy việc này không?”
Tình Dã nhìn anh với vẻ mặt như thể đang nhìn một kẻ thiểu năng: “Anh nghĩ tiệm cắt tóc nhà anh mở ở Vương Phủ Tỉnh à? Với lượng khách thế này thì một ngày được bao nhiêu người? Tôi chỉ cần mỗi ngày về đối chiếu với Lưu Niên là được rồi, không biết có tốn hai phút nữa hay không kìa. Dữ liệu nhập vào thì sẽ có công thức tự động tính toán, cuối tháng chỉ cần kéo báo cáo ra để xem lại là xong. Các người việc trong ngày không lo làm cho xong, rồi cuối tháng mấy người ngồi lại cùng nhau cố gắng suy nghĩ cho ra thu chi thì có nghĩ ra cái gì không?”
Hình Võ nhìn vẻ mặt thoải mái của cô, nhếch khóe miệng rồi không nói gì nữa. Anh không thận trọng bằng Tình Dã, cũng không có nhiều thời gian ở tiệm bằng cô. Hôm đó, sau khi thấy cô làm sổ sách, Hình Võ mới biết mẹ mình mỗi tháng có thể thua đến mấy nghìn tệ.
Tuy vẻ ngoài của Tình Dã nhìn qua thì trông rất lạnh nhạt, mỗi ngày ngồi ở quầy thu ngân với vẻ thờ ơ nhưng trong lòng cô lại có một cuốn sổ sách, rõ ràng như gương. Mới đến đây được hơn nửa tháng, vậy mà cô đã tính toán lợi nhuận của tiệm cắt tóc nhà anh một cách rõ ràng. Vì thế, trong chuyện này Hình Võ thật sự rất tin tưởng cô.
Lý do anh tin tưởng cô là vì Hình Võ tin rằng, số tiền này trong mắt Tình Dã cũng chỉ là một con số không đáng để cô bận tâm.
Hình Võ vẫn như đêm hôm trước, nằm trên sô pha xem bóng đá đến nửa đêm. Cụ thể anh ngủ lúc mấy giờ thì Tình Dã cũng không biết, cô vẫn ngủ thϊếp đi trong tiếng tivi lúc có lúc không.
Sáng hôm sau, Tình Dã hẹn giáo viên Dương để đến trường An Trung. Hình Võ ngồi trên chiếc xe Tiểu Thiên Sứ đợi cô, anh châm một điếu thuốc, hút được nửa chừng thì thấy Tình Dã bước ra, cô mặc một chiếc quần jean cạp cao, áo chiffon trắng viền lá sen, buộc tóc đuôi ngựa và đeo ba lô. Thật sự là tràn đầy sức sống tuổi trẻ.
Khóe mắt Hình Võ cong lên, anh ném điếu thuốc xuống rồi nói với cô: “Lên xe.”
Hôm nay Tình Dã mặc quần ngắn thế nên không cần ngồi nghiêng. Cô sải bước lên xe, tự giác ngồi lùi lại, hai tay nắm lấy yên sau. Hình Võ từ từ lái xe về hướng An Trung.
Còn một tuần nữa học sinh khối mười hai mới quay lại trường, lúc này cổng trường đóng kín, sân trường vô cùng tĩnh lặng. Vừa đi đến cổng, bác bảo vệ liền ló đầu ra nói lớn với Hình Võ: “Ôi chao, khai giảng thì không đến, thế chưa khai giảng thì cậu đến đây làm gì?”
Rõ ràng là bác bảo vệ rất quen thuộc với Hình Võ. Hình Võ phanh xe lại, cà lơ phất phơ nói: “Giáo viên Dương hẹn cháu.” Bác bảo vệ vừa đi ra mở cánh cổng nhỏ vừa kinh ngạc nói: “Nghỉ hè mà cậu vẫn có thể gây chuyện à?”
“Ai biết được.” Hình Võ thuận miệng nói bừa rồi lái xe vào.
Từng dãy nhà học sạch sẽ đứng thẳng, nghiêm trang và yên tĩnh. Bên trái có một nhà thi đấu trong nhà, bên phải còn có một sân bóng rất lớn. Lúc này cũng không có ai, nhìn lướt qua đường chạy bằng nhựa màu đỏ trông khá chuyên nghiệp, nằm ngoài dự đoán của Tình Dã.
Tuy không thể so với khu nhà học kiểu Châu Âu của trường quốc tế cũ của cô, nhưng ít nhất cũng ra dáng một trường trung học công lập bình thường. Tối qua nằm trên giường, cô còn tự động hình dung ra cảnh tượng nhà đất và bàn ghế cũ kỹ của những vùng núi nghèo khó. Tính từ một tháng qua ở nhà Hình Võ, cô cảm thấy trường có tệ đến mấy cũng chẳng có gì lạ, thậm chí còn đã chuẩn bị sẵn tinh thần thất vọng.
Thế nhưng, ngôi trường có tên là Trường Trung học Phổ thông số 1 An Tử này lại cho Tình Dã ấn tượng đầu tiên không tệ chút nào, ít nhất là trong hai con đường này thì nó được coi là cao cấp.
Hình Võ lái xe đến khu nhà học cấp ba. Tình Dã xuống xe còn nói với anh một câu: “Trường học của các anh cũng được đấy.”
Hình Võ từng xem qua ảnh chụp trường cấp ba cũ của Tình Dã, lúc này anh cảm thấy rất bối rối, không biết cô nhìn thấy chỗ nào mà “được” nữa? Tất nhiên, vì anh không biết Tình Dã đã có một dự đoán bi kịch hơn nhiều.
Hình Võ không lên lầu, chỉ tay xuống cầu thang bảo cô: “Lên tầng 3, rẽ phải đi đến cuối hành lang.”
Tình Dã nhìn một cái, đeo ba lô lên và đi. Trong văn phòng ngoài giáo viên Dương còn có hai giáo viên khác. Giáo viên Dương thấy Tình Dã thì tự mình đứng dậy, kéo một chiếc ghế ra mời cô ngồi. Dường như giáo viên Dương rất thích Tình Dã ngay từ cái nhìn đầu tiên. Rốt cuộc, Tình Dã trắng trẻo, sạch sẽ, ngũ quan đoan chính và trong sáng, với vẻ mặt điềm tĩnh và có phần kiêu hãnh. Vừa nhìn là biết học sinh giỏi, rất hợp nhãn các giáo viên.