Hình Võ đẩy bà nội vào phòng, sau đó anh thu dọn chén đũa mang vào bếp. Khi anh dọn xong đi ra, thấy Tình Dã không lên lầu mà ngồi trên một chiếc ghế đẩu nhỏ ở cửa sau nhà. Trước mặt cô là một đĩa bơ mới cắt xanh mướt trông khá đẹp mắt. Cô dùng điện thoại chụp một bức ảnh của đĩa bơ rồi đăng lên mạng xã hội với caption: “Kiên trì và kiên trì.”
Đây là bài đăng đầu tiên của Tình Dã kể từ sau khi mẹ mất. Vừa đăng lên, rất nhiều bạn học cũ đã nhắn tin hỏi thăm cô chuyển đi đâu và khi nào sẽ về chơi với họ.
Tình Dã không thể trả lời. Cô đoán ngay cả khi cô có nói cho họ địa chỉ thì họ cũng sẽ không biết vì chưa từng được nghe tới. Hơn nữa, thành tích của cô từ trước đến nay đều xuất sắc, khi còn học ở trường quốc tế, cô chưa bao giờ kém cạnh trong học tập, năng khiếu hay các cuộc thi. Cô luôn là học sinh đứng đầu lớp. Dù ở giữa một nhóm bạn bè có gia cảnh giàu có và tài năng thì Tình Dã vẫn luôn là một viên ngọc sáng chói. Nhưng bây giờ, viên ngọc lộng lẫy ấy đã bị phủ một lớp bụi đầy xám xịt, đã vậy lại còn bị đày đến một nơi như thế này. Lòng tự trọng của cô không cho phép cô kể lể hoàn cảnh thê thảm của mình với những người bạn cũ đó.
Mãi cho đến khi cô nhận được tin nhắn từ Mạnh Duệ Hàng: “Cậu có khỏe không?”
Tình Dã mở tin nhắn của cậu ta, gõ vài chữ rồi lại xóa, ngồi ngẩn người rất lâu. Cho đến khi Hình Võ đến gần, thò đầu nhìn vào. Anh không cố ý nhìn, nhưng thị lực quá tốt, liếc một cái đã thấy ba chữ “Mạnh Duệ Hàng”. Điều đó đột nhiên khiến anh nhớ đến cậu trai có vẻ ngoài thanh tú mà anh từng thấy trong máy tính của Tình Dã.
Hình Võ dựa vào khung cửa, “Ồ,” một tiếng: “Học sinh giỏi mà cũng yêu sớm à?”
Tình Dã giật mình, vội vàng thu điện thoại lại ngẩng đầu nhìn chằm chằm Hình Võ. Hình Võ vốn nghĩ cô sẽ mắng anh một câu “Đừng nói bậy” hay đại loại thế, nhưng Tình Dã chỉ nhìn anh với vẻ mặt tối sầm, cô cũng không phản bác câu nói ấy.
Hình Võ đá chiếc ghế bên cạnh rồi đi vào nhà. Tình Dã vội đứng dậy, hỏi anh: “Anh lại định ra ngoài à?”
“Chứ còn gì nữa?” Hình Võ cho bật lửa vào túi quần, không quay đầu lại nói.
Tình Dã cắn môi đứng ở cửa sau nhìn anh. Hình Võ nghe phía sau không có tiếng động quay đầu lại liếc cô một cái. Lông mày Tình Dã nhíu chặt, bộ dáng muốn nói lại thôi, cả người rối rắm đến không yên.
Anh dứt khoát quay người lại, cà lơ phất phơ nói: “Làm sao thế? Không muốn tôi ra ngoài à?”
Tình Dã liếc nhìn sân sau với vẻ mặt đầy sự lo lắng. Sau chuyện tối qua, cô thực sự có một ám ảnh tâm lý không nhỏ. Lý Lam Phương lại còn tối nào cũng đi chơi mạt chược, nếu Hình Võ cũng không ở nhà, cô đoán cho dù mình có nổ bàng quang thì cũng sẽ không dám một mình xuống lầu đi vệ sinh.
Hình Võ thấy vẻ mặt trầm mặc của cô, bước nhanh trở lại nhìn cô: “Nói chuyện đi, không nói là tôi sẽ đi đấy.”
Anh giả vờ quay người rời đi. Tình Dã hít một hơi thật sâu, giọng nói nhỏ như muỗi tiếng kêu: “Anh có thể… đừng ra ngoài không?”
Hình Võ đang quay lưng đột nhiên khựng lại, quay đầu lại, trên khóe miệng nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý: “Không phải là cô dọn ghế đẩu ngồi ở cửa đợi tôi cả buổi chỉ vì sợ tôi ra ngoài đấy chứ?”
Đôi mắt to đen láy của Tình Dã cứ thế bình tĩnh nhìn chằm chằm anh, không hề phủ nhận.
Hình Võ chống eo nhìn bộ dạng khổ sở của cô nhịn không được bật cười rồi tiện tay cầm lấy điện thoại gọi cho Hoàng Mao: “Alo, tối nay anh có việc, không qua tiệm được đâu.”
Nghe anh nói vậy, Tình Dã lập tức thở phào nhẹ nhõm, quay người cầm lấy đĩa bơ đi lên lầu.
Đầu dây bên kia, Hoàng Mao vô cùng ngạc nhiên: “Bài đã chia xong rồi, sao lại nói không đến chứ?”
Hình Võ quay đầu nhìn Tình Dã đã lên lầu, thản nhiên “Ừ” một tiếng: “Người nhà không cho anh ra ngoài.”
Hoàng Mao nghe thế lập tức cười phá lên: “Anh lại nói chuyện ma quỷ gì nữa đấy? Từ bao giờ mà anh lại nghe lời người nhà ghê vậy?”
“...” Chẳng phải bây giờ đang nghe à.