Tình Dã dựa vào khung cửa sổ trên lầu nhìn Hình Võ đang dùng cưa điện cưa ván. Hai cánh tay săn chắc những đường nét mượt mà. Làn da màu đồng hun dưới ánh nắng chói chang lấp lánh những giọt mồ hôi trong suốt. Sự hoang dã của tuổi trẻ hòa quyện với vẻ chuyên chú đầy mê hoặc trên người anh, tạo nên một khung cảnh thật đẹp mắt.
Ngũ quan của Hình Võ rất sắc nét, điều này là do được di truyền từ Lý Lam Phương. Thật ra Tình Dã từng thấy Lý Lam Phương khi không trang điểm, trông cũng khá xinh đẹp, chẳng qua bà ấy có thói quen trang điểm quá đậm, thuộc tuýp người hiếm hoi càng trang điểm càng xấu.
Hơn nữa Hình Võ lúc nào cũng mang những bộ quần áo trông đơn giản và sạch sẽ, thân hình lại cao lớn. Mặc dù Tình Dã không muốn thừa nhận, nhưng ở cái nơi “chim không thèm ỉa gà không đẻ trứng” này, Hình Võ quả thực đẹp trai hơn rất nhiều so với mấy cậu thanh niên ăn diện bảnh bao phía sau kia.
Cô liếc mắt nhìn miếng đá bào rồi nhắc nhở Hình Võ: “Nó sắp tan hết rồi.”
Lúc này Hình Võ mới buông cưa điện rồi ngẩng đầu lên, sải từng bước dài vượt qua tấm ván gỗ đi về phía cô. Khi đến gần, mùi mồ hôi trên người anh tỏa ra một hương vị đặc trưng khiến ánh mắt Tình Dã lảng tránh trong vô thức. Nghĩ đến câu nói tối qua "Đàn bà nhà tao mà mày cũng dám động vào", trong lòng Tình Dã bỗng nhiên lâng lâng một cảm giác khó tả. Mặc dù nếu được hiểu theo nghĩa chính xác thì ý của câu nói ấy là “người phụ nữ sống trong nhà tao”, nhưng câu nói buột miệng lúc ấy của Hình Võ lại mang theo sự ngang tàng với sự trở che, giờ đây khi nhớ lại tình cảnh lúc ấy thì Tình Dã bất giác muốn cười.
Và rồi... cô cười thật, cô nghiêng đầu nhìn Hình Võ đang ngơ ngác nhìn mình mà không hiểu lý do.
Hình Võ vừa định ngậm miếng đá bào vào miệng, ngước mắt lên thấy Tình Dã đang cười mỉm, nụ cười dưới ánh nắng thật tươi tắn và rực rỡ khiến anh đột nhiên sững sờ.
Sau đó, anh liếc mắt nhìn miếng đá bào trên tay: “Cô muốn ăn à?”
Tình Dã thực sự đưa tay ra, Hình Võ liền đưa thẳng miếng đá bào cho cô rồi xoay người tiếp tục công việc.
Miếng đá bào đã tan một nửa, Tình Dã ngẩng đầu uống một ngụm nước đá tan. Quả thật vừa mát lạnh lại vừa ngọt ngào.
Hoàng Mao đi ra thấy miếng đá bào vốn dĩ dành cho Hình Võ lại nằm trong tay Tình Dã thì vô cùng kinh ngạc nói: “Sao tôi cho cậu thì cậu không cần, còn anh ấy cho thì cậu lại nhận?”
Tình Dã cười nửa miệng đáp: “Tại vì tay cậu bẩn.”
Hoàng Mao không chịu thua, chỉ vào Hình Võ: “Này em họ, cậu không thể "nói dối trắng trợn" như vậy được. Anh Võ làm việc cả buổi, chẳng phải tay anh ấy còn bẩn hơn tôi nhiều sao?”
Hình Võ nghe thấy cuộc đối thoại của họ, cúi đầu nhếch mép.
Tình Dã không thèm để ý đến Hoàng Mao, cô đứng ngoài này thấy nóng nên đi vào trong. Hoàng Mao với vẻ mặt đau khổ sầu não nói với Hình Võ: “Hình như hôm nay em bị thất tình rồi? Hôm qua em họ nhìn em còn đỏ mặt, vậy mà hôm nay lại chẳng thèm để ý gì đến em nữa rồi. Anh Võ, anh nói xem có phải em họ đang dùng chiêu "lạt mềm buộc chặt" không, thật ra là cậu ấy đang muốn em chủ động hơn một chút đúng không?”
“...” Cậu không đi viết kịch bản thì phí quá đấy.
Đến chiều tối, khi Tình Dã ra sân sau một lần nữa thì thấy Hình Võ đang sơn màu cho chiếc tủ gỗ. Hoàng Mao và những người khác đều đã về hết rồi.
Tình Dã bước vào sân sau ngạc nhiên nói: “Anh đang đóng một cái tủ quần áo đấy à?”
Cô tò mò đi vòng quanh chiếc tủ gỗ một lượt và bất ngờ khi thấy Hình Võ đã mài từng góc cạnh của cái tủ rất tỉ mỉ. Ngoài ngăn treo quần áo thì nó còn có thêm vài ngăn kéo, trông nó có vẻ rất chắc chắn.
Hình Võ đang sơn một lớp sơn đen. Tình Dã đi đến bên cạnh, mở to mắt hỏi anh: “Anh đóng cái tủ này cho ai vậy?”
Hình Võ liếc mắt nhìn cô mà không nói gì. Tình Dã chỉ vào chóp mũi mình, ngạc nhiên thốt lên: “Không phải là cho tôi đấy chứ?”
Hình Võ không thừa nhận cũng không phủ nhận, tiếp tục cúi đầu làm việc. Tình Dã lại bật cười: “Cho tôi thật à? Tôi đang thiếu một cái tủ quần áo đây, anh thấy đấy, quần áo của tôi chỉ có thể chất đống trên vali thôi.”
Hình Võ không thèm nhìn, lạnh nhạt nói: “Tôi chỉ sợ cô ở thêm vài ngày nữa rồi biến phòng tôi thành chuồng lợn thôi.”
Tâm trạng Tình Dã đột nhiên tốt lên, cô không hề bận tâm trước lời trêu chọc của anh. Cô đi vòng quanh chiếc tủ một lần nữa: “Khi nào thì tôi có thể dùng được?”
“Để nó ở đây phơi vài ngày cho bay hết mùi rồi hãy mang vào phòng.”
Anh đột nhiên nhớ ra điều gì đó và nói với Tình Dã: “Đồ trong cái túi kia cô còn cần không?”
Tình Dã nghiêng đầu nhìn, thấy đó là chiếc túi đựng đồ lót mà đêm qua Hình Võ đã lục soát từ ngăn kéo của Ngô lão nhị, nụ cười trên mặt cô lập tức biến mất: “Không cần, anh đem vứt đi.”
Cô vốn tưởng là một tên trộm nữ nào đó đã lấy, giờ biết người trộm đồ lót lại là Ngô lão nhị, thật không thể tưởng tượng nổi Ngô lão nhị cầm đồ lót của cô về nhà làm gì, nghĩ đến thôi Tình Dã đã thấy ghê tởm.
Đúng lúc này, điện thoại của Tình Dã đột nhiên đổ chuông. Là một số lạ. Sau khi nhận cuộc gọi, một giọng phụ nữ tự xưng là giáo viên Dương Lệ của trường An Trung hỏi cô đã đến huyện An Tử chưa, và nếu tiện thì ngày mai cô cần đến trường một chuyến để xác minh và đăng ký các thủ tục chuyển trường.
Tình Dã cúp điện thoại liền ngẩng đầu hỏi Hình Võ: “Anh có biết giáo viên nào tên Dương Lệ ở trường An Trung không?”
“Cô ấy gọi cho cô à?”
“Cô ấy bảo ngày mai tôi đến trường, trường ở đâu vậy? Có xa không?”
Hình Võ không biết đang suy nghĩ gì mà cứ nhìn cô như vậy, sau đó nói: “Xa thì không xa, ngày mai tôi sẽ đưa cô đi.”
Tình Dã vốn chỉ định hỏi đường, nhưng không ngờ Hình Võ lại tốt bụng đồng ý đưa cô đến đó. Mặt trời mọc ở hướng Tây à? Chẳng lẽ anh không thấy cô phiền phức sao?
Mặc dù tối qua đã xảy ra chuyện, nhưng điều đó vẫn không ảnh hưởng đến lịch trình đánh bài của Lý Lam Phương sau bữa tối. Tình Dã hiểu ra một điều, người dì này của cô nếu như một ngày mà không chơi mạt chược thì cũng giống như lên cơn "Ngũ Độc" vậy, dứt khoát không thể thiếu được.