Tuy người ta thất tình cũng đáng thương thật, nhưng Tình Dã suýt chút nữa đã không nhịn được mà bật cười. Trong lòng cô nghi ngờ Lý Lam Phương chắc phải thuộc hàng nguyên lão của “gia tộc Táng Ái”, tuyển người nào người nấy toàn kiểu hội viên cao cấp của cái hội chuyên bi lụy ấy.
Hôm nay tiệm cũng không có mấy khách, Đỗ Kỳ Yến ngồi thẫn thờ trước cửa, còn Tình Dã thì đã làm xong hết đống bài thi ở quầy thu ngân. Bên kia, Đỗ Kỳ Yến vẫn còn khóc, trông chẳng khác nào Mạnh Khương Nữ ngày xưa khóc đổ Trường Thành.
Đến chiều, bỗng có một chiếc minibus dừng ngay trước cửa Đảo Huyễn, đến cả Tình Dã cũng phải thò đầu nhìn ra, rồi cô nhìn thấy Hình Võ bước xuống, theo sau đó là Bàn Hổ với Hoàng Mao cũng nhảy xuống.
Ba người họ khuân mấy tấm ván vật liệu từ trên xe xuống, rồi chiếc minibus chạy đi luôn.
Hình Võ cùng Bàn Hổ, Hoàng Mao khiêng mấy tấm ván vào trong, Lý Lam Phương thấy vậy thì không hiểu gì, nên hỏi anh:
“Con chở cái đống này về làm gì vậy?”
“Có việc.” Hình Võ chỉ trả lời gọn lỏn một câu sau đó ánh mắt anh liếc sang nhìn Tình Dã.
Cô mặc một bộ đồ màu xanh mát, tóc búi cao gọn gàng, lộ ra chiếc cổ trắng thon dài ngồi ở quầy thu ngân, dưới ánh nắng gay gắt của mùa hè trông cô lại toát lên vẻ tươi mát dịu dàng đến lạ.
Hình Võ khẽ thở phào nhẹ nhõm. Anh cứ sợ hôm nay Tình Dã sẽ không chịu xuống lầu, hoặc ngủ dậy rồi lại tiếp tục đòi về nhà. Nhưng thực tế chứng minh, cô tiểu thư này khả năng phục hồi cũng khá khiến anh bất ngờ.
Hoàng Mao nháy mắt với Tình Dã, cười hề hề:
“Em họ, bọn tớ đến rồi.”
Tình Dã không thèm để ý, chỉ nhìn về phía Hình Võ. Hai người chạm mắt nhau vài giây, như cùng nhớ lại chuyện tối qua, bỗng có chút ngượng ngùng.
Hình Võ đi ngang qua cô, tiện tay đặt một túi nilon lên quầy thu ngân rồi cùng Bàn Hổ, Hoàng Mao đi thẳng ra sau vườn.
Tình Dã mở túi ra xem, bên trong có mấy quả cherry tươi cùng vài trái bơ, nhìn qua ngon hơn hẳn lần trước Hoàng Mao mua.
Cô xách túi qua rửa sạch, ăn thử một trái cherry, ngọt lịm.
Cô cũng mang một ít cherry đưa cho Đỗ Kỳ Yến vẫn đang ngồi khóc ngoài cửa. Đỗ Kỳ Yến ngơ ngác ngẩng đầu nhìn Tình Dã, một lúc lâu mà vẫn chưa kịp phản ứng, còn Tình Dã thì chẳng nói gì, chỉ đặt cherry lên đùi Đỗ Kỳ Yến, rồi xoay người rời đi.
Cô lại mang cherry ra sân sau, thì thấy Hình Võ đang ngồi xổm trên nền đất, đo kích thước tấm ván để đánh dấu. Bàn Hổ giúp anh chuyền đồ nghề, Hoàng Mao thì nhìn thấy Tình Dã liền nhảy cẫng lên chạy tới:
“Em họ, ngon không? Bọn tớ đi cả một vòng lên trên huyện để mua đó.”
Tình Dã đưa cherry rửa sạch ra trước mặt cậu ta, Hoàng Mao xua tay:
“Thôi, cậu ăn đi, đưa cho tớ ăn thì phí.”
Rồi ngó vào trong tiệm hỏi Tình Dã:
“Cô gái kia bị vong nhập à? Khóc lóc cứ như trong nhà có người mất vậy.”
Tình Dã suýt cười phì, thật ra trong lòng cô gái kia đúng là có nguyên cả một cái “mộ” chôn ở đấy rồi còn gì.
“Cậu nói Đỗ Kỳ Yến á? Bị thất tình.”
Hoàng Mao nghe xong liền cười khẩy:
“Nhìn vậy mà cũng có người yêu à? Người thường ai mà dám hẹn hò với cái kiểu mặt hai con mắt dí sát như dính vào nhau thế kia, chẳng thà tự yêu mình còn hơn.”
Một câu chê “mắt dí sát nhau” khiến Tình Dã suýt nghẹn nguyên quả cherry, đúng là… nhân tài miêu tả hiếm có.
Hình Võ ngước mắt, quét mắt nhìn qua đám người bọn họ một cái, Tình Dã cũng hơi mỉm cười, nụ cười trong sáng kèm theo chút kiêu ngạo của riêng cô, nhìn vào như một mảng xanh mát hiếm hoi giữa khung cảnh xám xịt ở Trát Trát đình này.
Hình Võ liếc sang Hoàng Mao đang múa tay loạn xạ, nói:
“Lại đây, phụ anh một tay.”
“Dạ.” Hoàng Mao đáp liền rồi chạy qua.
Tình Dã hỏi:
“Các anh đang làm gì vậy?”
Hình Võ thản nhiên đáp:
“Tự mở mắt nhìn đi.”
À, mới qua một đêm, mà vẫn chẳng chịu nói chuyện đàng hoàng. Tình Dã phát hiện mấy ngày nay mình đã dần miễn dịch với cái kiểu giao tiếp cụt ngủn của Hình Võ, ban đầu còn hay tức đến phát cáu, giờ nghe anh lạnh giọng cũng không buồn phản ứng nữa.
Buổi chiều trời nắng gắt, sân sau không có mái che, ba người họ làm việc đến mức ướt đẫm cả mồ hôi. Hoàng Mao chịu không nổi, chạy qua bên cạnh ăn kem đá.
Mà “kem đá” của cậu ta thì đúng theo nghĩa đen, chỉ là cục đá bào to tổ chảng, Hoàng Mao tự tay bẻ một nửa, đưa cho Tình Dã:
“Cậu ăn không?”
Tình Dã nghiêng đầu nói:
“Tớ không ăn mấy thứ có phẩm màu đâu.”
Bên cạnh, Bàn Hổ đã cắn một miếng, cục đá màu đỏ bầm bị cắn thành hình dài dài trông cứ như cây xúc xích. Hoàng Mao thấy Tình Dã không muốn ăn, bèn đưa nửa còn lại cho Hình Võ:
“Võ ca, anh ăn nốt đi.”
Hình Võ không buồn ngẩng đầu, chỉ nói:
“Để ngoài cửa sổ đi, rồi nghỉ một chút.”
Hoàng Mao đặt nửa cục đá bào lên bậu cửa sổ, rồi cùng Bàn Hổ chạy vào trong để tìm chỗ mát ngồi cho đỡ nắng.