Chương 18

Sáng hôm sau, Lý Lam Phương nghe chuyện này từ miệng của mụ Triệu ở đầu ngõ. Bà ta lại còn thêm mắm thêm muối, kể rõ ràng như thật rằng Hình Võ đánh ngã Ngô lão nhị, khiến cả nhà họ Triệu chạy ra xem, rồi còn bịa đặt như mình tận mắt nhìn thấy Ngô lão nhị đã đâm sập cửa, quần tuột tới nửa người, kể chuyện rành rọt như thật.

Lý Lam Phương nghe thấy mà tức không chịu nổi, sáng sớm đã chạy qua bên nhà họ Ngô. Hai vợ chồng già bên đó cũng khổ sở, thay con nhận lỗi đủ kiểu, còn biếu cho bà hẳn một rổ trứng gà mang sang xin tha thứ.

Lý Lam Phương hùng hổ, khí thế ngút trời xách nguyên rổ trứng gà đi về, vừa vào nhà đã kể lại cho Hình Võ nghe. Càng nghe anh càng tức đến mức bật cười, hỏi bà nghe ai kể lại. Lý Lam Phương bảo là mụ Triệu.

Vậy là sáng sớm Hình Võ đã ra tận cửa nhà họ Triệu cảnh cáo, bắt bà ta ngậm cái miệng lại cho sạch sẽ, còn dọa nếu nghe thêm bất kì một câu bịa đặt nào về chuyện tuột quần này nữa, thì anh sẽ đánh gãy chân con trai bà ta.

Mụ Triệu hoảng đến mức cam đoan không dám ăn nói linh tinh nữa. Con trai bà là Triệu Bối, đi học cũng nhờ Hình Võ che chở mới có thể yên thân, chứ với cái tính hay đi mách lẻo đó của nó thì sớm muộn cũng gì nó cũng sẽ bị đánh cho một trận.

Buổi sáng, Tình Dã nhờ Hình Võ đi mua nội y giúp cô, sau đó mặt cô lại nóng bừng, vì phát hiện kích cỡ vừa khít. Cô không hiểu sao Hình Võ lại có thể biết rõ kích cỡ của mình đến thế, chẳng lẽ… anh từng để ý quan sát? Nghĩ vậy, mặt cô lại càng đỏ hơn.

Hình Võ sáng sớm đã dặn Lý Lam Phương trước, nên khi Tình Dã xuống lầu cũng không ai nhắc đến chuyện tối hôm qua. Thật ra cô vẫn còn hơi lo, sợ Lý Lam Phương sẽ hỏi, nhưng cuối cùng bà cũng chẳng hề đả động gì đến chuyện đó, khiến cô cũng nhẹ nhõm hơn hẳn.

Chỉ có điều trong tiệm, Đỗ Kỳ Yến, vốn là người nói chuyện giỏi nhất tiệm, hôm nay không hiểu sao ngồi trước cửa, mắt sưng húp lại còn khóc suốt.

Tiệm của Lý Lam Phương vốn làm ăn quanh quẩn trong khu này, khách không nhiều, toàn là làm khách quen. Ngoài việc tự tay cắt tóc cho khách, bà chỉ thuê thêm hai người phụ việc: một là Lưu Niên, một người còn lại chính là cô gái nổi bật nhất tiệm tên Đỗ Kỳ Yến, quanh năm hầu như chẳng thấy mặt đâu.

Từ khi Tình Dã tới đây đến giờ, cô với Đỗ Kỳ Yến chưa nói với nhau được mấy câu. Nhưng cô vẫn có cảm giác Đỗ Kỳ Yến thường lén nhìn mình, mà mỗi lần ánh mắt hai người chạm nhau, Đỗ Kỳ Yến lại vội vàng né đi.

Đỗ Kỳ Yến có kiểu e dè đúng chất con gái lớn lên ở Trát Trát đình, chưa từng va vấp ngoài xã hội, gặp người lạ liền trở nên rụt rè, không dám nói chuyện, nhưng lại cố gắng ra vẻ như mình là người từng trải. Cô ấy cứ dốc hết sức trang điểm cho thật thời thượng, nhưng đến cùng lại chẳng hiểu nổi thế nào mới gọi là thời thượng thật sự.

Cho nên lúc Tình Dã mới đến, Đỗ Kỳ Yến đã lấy hết đồ đạc lạ lùng trong nhà diện lên người, mỗi ngày phối một kiểu, càng lúc càng rối mắt. Trong khi Tình Dã chỉ mặc chiếc váy liền đơn giản, gọn gàng, vậy mà đã khiến tất cả nét đẹp và khí chất của cô toát lên, khiến Đỗ Kỳ Yến nhìn vào càng thêm tự ti, nên chẳng bao giờ dám chủ động bắt chuyện với cô.

Tình Dã còn thấy kỳ lạ, liền hỏi Lưu Niên xem hôm nay Đỗ Kỳ Yến bị làm sao. Lưu Niên nói cô ấy thất tình, bị người ta bỏ, sáng sớm đã khóc sưng cả mắt, còn bảo với Lưu Niên rằng trong lòng cô ấy có một “nấm mồ”, chôn nguyên cả trái tim cho người đã khuất.