Chương 17

Khoảnh khắc đó, tim anh như bị ai đấy bóp chặt.

Lúc Lý Lam Phương báo sẽ có đứa cháu gái sắp về đây để ở nhờ, anh cũng chỉ xem cô như là một vị khách không mời. Ngay lần đầu gặp, ánh mắt cô đã đầy ngạo mạn, kiểu như không để bất kì ai vào mắt.

Dù không muốn thừa nhận, nhưng cái khí chất lấp lánh của cô hết lần này đến lần khác cứ đâm thẳng vào lòng tự trọng của anh. Mọi thứ quanh đây, những gì anh đã quen bỗng trở thành phông nền khiến khoảng cách giữa hai người càng trở nên rõ rệt.

Anh đã biết ngay từ đầu: cô không thuộc về nơi này. Thậm chí, cô không nên bị vứt đến nơi này.

Nhưng anh không thể thay đổi được cô, cũng không thể thay đổi được hoàn cảnh ở đây. Và giờ, ngay cả chuyện đuổi cô đi anh cũng không làm được.

Hình Võ hít sâu, chậm rãi gọi:

“Này.”

Tình Dã không trả lời. Anh dứt khoát vén tóc cô qua một bên, để lộ khuôn mặt đầm đìa nước mắt, trông đến là đau lòng.

Cô nghiêng đầu, vụng về lau mặt nhưng vẫn không dám nhìn anh.

Hình Võ hơi nghiêng người, giọng khàn khàn:

“Tôi đoán chắc là cô cũng chẳng có chỗ nào để về. Nếu còn, họ đâu có gửi cô qua nhà tôi. Mười ngày nữa là vào năm học mới rồi, nếu như bây giờ chuyển đi thì cũng không hợp lý.”

Tình Dã biết, nhưng cô thật sự không muốn ở lại đây. Ban đầu cô nghĩ, mình vẫn có thể chịu đựng được một năm, nhưng càng gần ngày đi học, cảm giác khó chịu ấy càng trở nên dữ dội hơn.

Hình Võ khẽ thở ra, nói nhỏ:

“Chuyện hôm nay, tôi cam đoan sẽ không xảy ra thêm lần nào nữa đâu.”

Tình Dã ngẩng đầu, mắt cô đỏ hoe:

“Anh cam đoan kiểu gì?”

Hình Võ khẽ cong môi, hai tay chống ra sau giường, dáng ngồi thư thái lại.

Thấy cô vẫn ngơ ngác nhìn mình, anh giải thích:

“Bên nhà họ Ngô có hai đứa con trai, thằng lớn làm tài xế, lâu lâu mới về nhà. Còn Thằng út chính là Ngô lão nhị, hơn ba mươi tuổi, không vợ không việc làm, ăn bám cha mẹ, tính tình thì bẩn thỉu. Tôi ra tay đủ để hắn ta nằm yên mười bữa nửa tháng, sau này có cho hắn mười cái lá gan cũng không dám tái phạm.

Ngoài ra, tôi cũng sẽ không để nó có cơ hội nữa. Tôi nói đảm bảo thì chắc chắn tôi sẽ có cách.”

Lần đầu tiên Tình Dã thấy Hình Võ nói chuyện với mình nghiêm túc đến thế. Cô không khống chế được mà nhìn anh thêm mấy lần.

Không rõ lời nói đó có tác dụng hay không, mà nước mắt cô dần ngừng lại. Cô cũng không nhắc đến chuyện mình phải rời đi nữa, chỉ lặng lẽ ngồi yên.

Hình Võ nhìn thoáng qua, giọng bình thản:

“Mẹ tôi chắc sắp về rồi, nếu mà bà thấy cô khóc vì tôi, thể nào tôi cũng bị ăn mắng cho xem.”

Tình Dã chẳng còn sức đâu để mà đối mặt với những lời nói chuyện của Lý Lam Phương, bèn lặng lẽ nằm lên giường, kéo chăn trùm kín người.

Hình Võ xoay người định đi, Tình Dã lập tức bật dậy, hỏi:

“Anh đi đâu vậy?”

Hình Võ nhìn lại, thấy cô đỏ mắt, có vẻ như đang sợ bị bỏ lại. Ánh mắt anh cũng mềm mại hơn, nói khẽ:

“Không ngủ được, tôi ra ngoài coi bóng đá. Tối nay tôi không đi đâu đâu.”

Nghe tới đó, Tình Dã mới yên tâm nằm xuống.

Hình Võ khép cửa, bên ngoài vẫn còn tiếng tivi vang lên trong đêm. Âm thanh ấy vốn ồn ào, vậy mà không hiểu sao, lần đầu tiên lại khiến cô thấy an lòng. Nghe một lát, cô thϊếp đi lúc nào chẳng hay.