Chương 16

Anh lại chạy lên lầu lấy quần áo sạch cho cô, còn Tình Dã đang tắm thì nghe ở ngoài sân có tiếng động. Cô vội mặc đồ, mở cửa nhìn ra, thì thấy có dù che sẵn, cửa sau tiệm cắt tóc mở toang, đèn cũng đã được bật sáng.

Cảnh sát đến, có hai người mặc sắc phục đứng ở trong tiệm, nhìn qua thì có vẻ như là khá thân với Hình Võ. Một người trong đó còn vỗ vai anh, giọng tuy nghiêm nhưng mà vẫn nghe ra một chút nhẹ nhàng:

“Lần sau có đánh thì cũng nên kiềm chế một chút. Đừng có làm to chuyện. Lỡ như có chuyện gì thì mẹ với bà nội cậu lại khổ.”

Hình Võ đưa thuốc cho họ, hờ hững trả lời:

“Biết rồi.”

Cảnh sát nghe rõ đầu đuôi câu chuyện, sau khi xác nhận không có ai bị thương nặng, mà phía bên nhà họ Ngô cũng không dám làm lớn chuyện, nên cũng chỉ dặn dò anh vài câu rồi rời đi.

Khi cánh cửa vừa khép lại, Hình Võ xoay người, thấy Tình Dã đang đứng ở trên cầu thang nhìn mình. Anh khẽ thở dài, bước tới đón lấy đống quần áo cô đang cầm, giọng nhẹ nhàng:

“Cô đi lên lầu ngủ trước đi.”

Tình Dã không nói gì, chỉ xoay người bước lên lầu. Hình Võ ngẩng đầu nhìn theo bóng cô khuất dần, rồi mới quay vào sân sau.

Lúc này tâm trạng anh thực sự rất tệ, tệ đến mức muốn phá nát một cái gì đó cho khuây khoả. L*иg ngực thì như bị đè nặng không thể thở nổi, cả người trở nên căng cứng. Anh đứng dưới vòi nước lạnh, để cho nước xối thẳng lên người mình, cuối cùng không kiềm chế nổi nữa, anh giáng một cú đấm thật mạnh vào tường.

Nhưng cú đấm đó cũng chẳng giúp ích gì. Anh cũng không dám nghĩ nếu mình không nhận được cuộc gọi của Tình Dã đúng lúc, nếu Ngô lão nhị nhanh tay hơn phá được cánh cửa phòng tắm… thì hậu quả sẽ kinh khủng đến mức nào.

Chưa bao giờ anh cảm thấy mình may mắn đến như vậy, may vì lúc đó anh đã bỏ thêm tiền để đi mua cái khóa tốt nhất, chứ không phải loại khoá rẻ tiền. Nếu hôm nay anh chỉ dùng loại khoá bình thường thì… anh không dám tưởng tượng tiếp.

Sống đến giờ, đây là lần đầu tiên Hình Võ biết thế nào gọi là sợ, nỗi sợ không gọi tên được. Anh cứ nghĩ đời mình không còn gì đáng để anh phải sợ nữa, vậy mà chỉ vì cô gái đó, vì chuyện tối nay anh bắt đầu biết sợ.

Sợ một cô gái ngoan ngoãn, an phận như Tình Dã bị hủy hoại ngay trong nhà mình. Sợ chính mình không kịp ngăn cản chuyện đó. Anh chưa bao giờ tự nhận mình là người tốt, nhưng riêng chuyện này anh không cho phép nó xảy ra.

Tắm xong, anh đem cả đống đồ ướt của mình và Tình Dã đi giặt tay, sợ làm ồn đánh thức cô nên anh chưa lên lầu ngay. Anh hút một điếu thuốc, lướt điện thoại để gϊếŧ thời gian, đợi quần áo xong mới xách chậu lên.

Không ngờ Tình Dã vẫn chưa ngủ, cô ngồi co ro bên mép giường, đầu cúi gằm xuống, tóc vẫn còn đang nhỏ nước, mặt cô gần như bị che khuất đằng sau mớ tóc rối, nhìn vừa tội nghiệp vừa đáng thương.

Hình Võ đặt chậu xuống, hỏi khẽ:

“Cô chưa ngủ à?”

Anh treo quần áo lên phơi, quay lại thì thấy cô vẫn đang ngồi im không động đậy, yên tĩnh đến lạ thường.

Anh đành mở ngăn kéo, lấy máy sấy tóc đưa qua. Tình Dã cũng không nhận.

Hình Võ cắm điện, vòng ra trước mặt rồi tự tay sấy tóc cho cô. Cô vẫn cúi đầu, không hợp tác cũng chẳng phản kháng. Anh biết cô bị dọa sợ thật rồi.

Cũng muốn nói mấy câu để dỗ dành, nhưng anh quanh năm anh đã quen chửi bậy, muốn an ủi ai đó thì lại thấy khó có thể mở miệng.

Đúng lúc ấy, Tình Dã khẽ cất tiếng, yếu ớt nói:

“Tôi muốn về nhà.”

Tiếng máy sấy hơi ồn, anh không nghe rõ, phải tắt rồi hỏi lại:

“Cô nói gì?”

Tóc cô đã gần khô, một nửa còn ướt dính lên má. Khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra, nhắc lại:

“Tôi muốn về nhà”

Lần này Hình Võ đã nghe rõ, anh đặt máy sấy xuống, ngồi thẳng, hai tay chống đầu gối, nghiêm túc nhìn cô:

“Nhà cô còn ai nữa không?”

Tình Dã im lặng thật lâu, cuối cùng chỉ lắc đầu.

Không có ai cả. Trước kia còn có ông, nhưng ông đã mất mấy năm rồi. Sau đó ba cô vì bất hòa với bác trai mà cắt đứt liên lạc, bác cũng đã ra nước ngoài, từ đó không còn tin tức nữa. Cô bây giờ chẳng còn ai bên cạnh.

Hình Võ cau mày, giọng anh vẫn kiên nhẫn:

“Không còn ai thì cô tính về đâu? Sống ở đâu? Rồi xoay sở như thế nào?”

Tình Dã ôm chặt đầu gối, giọng nghẹn ngào đến mức run rẩy:

“Tôi không biết… chỉ cần không phải là chỗ này, thì tôi đi đâu cũng được”

Nếu là mấy hôm trước, khi nghe cô nói như vậy chắc anh đã xách hành lý đưa cô ra tận cổng luôn. Nhưng đêm nay, sau những chuyện đã xảy ra khi nghe câu đó, anh chỉ thấy răng mình buốt lên, cả người như bị nhấn trong một lớp sương đặc quánh.

Anh không đáp. Giữa hai người im lặng thật lâu, cho đến khi anh thấy có giọt nước nhỏ xuống sàn mới chớp mắt nhìn lại. Là nước mắt của Tình Dã đang âm thầm rơi.