Hình Võ bước nhanh tới chắn trước mặt Tình Dã. Cả người cô ướt sũng, đứng thẫn thờ dưới cơn mưa nặng hạt. Anh nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt như muốn giữ chặt gương mặt đang tái nhợt ấy.
Anh cất giọng trầm nhưng dứt khoát:
“Không sao đâu! Đưa ghế cho tôi.”
Tình Dã chưa kịp phản ứng, chỉ ngơ ngác nhìn người đàn ông đang nằm bất động trên mặt đất. Giọng cô run rẩy:
“Anh… anh đánh chết người rồi sao?”
Vừa dứt lời, từ trong sân đã vang lên tiếng xôn xao. Mấy nhà hàng xóm nghe thấy tiếng ồn liền mở cửa nhìn ra. Từ bên kia sân, dì Triệu gọi lớn, giọng đầy lo lắng:
“Võ Tử, có chuyện gì vậy con?”
Hình Võ từ từ quay đầu lại. Anh không trả lời dì Triệu mà nhìn thẳng về phía trong nhà, thấy ông Ngô đang thò đầu ra xem. Giọng anh lạnh lùng:
“Bác Ngô, bác ra đây mà dắt thằng con trai thứ hai của bác về.”
Nghe vậy, ông Ngô hốt hoảng lao ra khỏi nhà, chân còn chưa kịp xỏ dép. Thấy người nằm sõng soài trên nền đất đúng là con mình, ông vội gọi vợ ra kéo phụ. Vừa mắng con, ông vừa đỡ Ngô lão nhị dậy rồi cùng vợ dìu hắn vào trong.
Hình Võ giật lấy chiếc ghế trong tay Tình Dã, quăng thẳng vào trong nhà họ Ngô. Sau đó anh quay người, sải bước trong mưa hướng thẳng về phía căn nhà đối diện.
Tình Dã cảm thấy toàn thân lạnh toát. Khi nãy cô sợ Ngô lão nhị sẽ xông vào phòng tắm, còn giờ lại lo rằng Hình Võ thật sự sẽ gây ra chuyện lớn.
Anh đã bước vào nhà họ Ngô. Cô không còn thời gian để suy nghĩ, liền chạy theo. Mưa như trút nước, nhưng cô chẳng màng đến. Khi đến trước cửa, cô khựng lại, không dám vào mà chỉ thò đầu nhìn vào bên trong.
Cảnh tượng trước mắt khiến cô chết lặng.
Hình Võ không hề để ý đến người đang ngồi bệt dưới đất, mà đi thẳng đến tủ quần áo. Anh lôi từng chồng đồ ra ngoài như đang tìm kiếm thứ gì.
Người trong thôn bắt đầu tụ tập trước cửa. Ai cũng cầm ô, đứng dưới mưa tò mò nhìn vào trong mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Tình Dã còn chưa định thần thì đã thấy Ngô lão nhị vẫn chưa chết. Trông hắn tàn tạ đến mức không ai dám nhìn kỹ, nhưng vẫn còn đủ sức để cố gắng ngồi dậy.
Lúc ấy, mẹ hắn tiến tới túm lấy tay áo Hình Võ, vừa kéo vừa khóc:
“Võ Tử, con định làm gì vậy? Nếu nó có làm gì sai thì cứ nói, sao lại phá đồ đạc nhà thím?”
Nhưng Hình Võ không đáp. Anh cúi người, kéo ngăn tủ cuối cùng ra, hất hết đống quần áo nam sang một bên. Cảnh tượng bên trong khiến tất cả đều sững sờ. Trong ngăn tủ là một đống đồ lót phụ nữ đủ màu đủ kiểu, rõ ràng không phải của bất kỳ ai trong nhà.
Tình Dã chỉ cần liếc qua cũng nhận ra ngay. Đó chính là chỗ đồ cô từng bị mất lúc trước. Máu trong người như đông lại, đầu óc trở nên trống rỗng.
Hình Võ lặng lẽ lấy túi ni-lông bên cạnh, cẩn thận nhặt từng món bỏ vào bên trong. Sau đó, anh đứng thẳng dậy, nhìn thẳng vào vợ chồng ông Ngô, giọng đều đều nhưng mang theo sự mỉa mai rõ rệt:
“Con trai thứ hai nhà bác không chỉ ăn trộm đồ lót của em họ tôi, mà còn nhân lúc mưa to, định lẻn vào phòng tắm của em ấy. Nó muốn làm gì, chắc hai người cũng đoán được.”
Lời vừa dứt, sắc mặt cả nhà họ Ngô đồng loạt tái nhợt. Ông Ngô, ban nãy còn định lao vào đánh nhau, giờ chỉ biết gào lên với con:
“Đồ mất dạy! Mày muốn chết à?”
Hình Võ khẽ hừ một tiếng, ánh mắt anh quét một vòng qua đám người đang đứng ngoài cửa. Giọng anh trầm xuống, từng chữ như đánh thẳng vào lòng người:
“Mọi người nghe cho rõ. Từ giờ, nếu còn ai dám động đến Tình Dã một lần nữa, tôi sẽ không lên tiếng cảnh cáo gì cả. Mà sẽ cho người đó xuống gặp tổ tiên ngay. Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa từng sợ chuyện sẽ ngồi tù.”
Tình Dã đứng sững ngoài cửa, nhìn bóng lưng ướt đẫm của anh. Cô không biết lúc này mình đang sợ, đang hoang mang, hay là… đang cảm thấy yên tâm. Rất nhiều cảm xúc đan xen khiến tim cô đập liên hồi.
Hình Võ vừa dứt lời liền quay người định rời đi. Thấy cô vẫn đứng co ro bên hiên nhà, anh cau mày, trừng mắt hỏi:
“Cô ra đây làm gì?”
Tình Dã không đáp, chỉ nhìn anh bằng ánh mắt ươn ướt. Cái nhìn ấy khiến anh cảm thấy khó chịu. Anh nắm lấy tay cô, kéo vào phòng tắm giữa cơn mưa xối xả.
“Tắm cho sạch sẽ vào.”
Cô khẽ nói, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe rõ:
“Còn anh thì sao?”
Hình Võ nhìn cô, thấy gương mặt vẫn còn hoảng loạn chưa nguôi. Giọng anh dịu lại:
“Tôi ở ngay đây.”