Mạnh Phỉ cảm thấy nghi ngờ nhân sinh sau khi nhìn Tô Tĩnh Hi ăn cơm nắm.
Cơm nắm kiểu đời mời ư?
Sao ăn hết phân nửa rồi mà vẫn không thấy một hạt muối lạc hay hạt muối vừng nào, chứ đừng nói tới mẩu thịt hay thứ gì khác.
"Ngon lắm à?" Mạnh Phỉ khó tin hỏi.
Tô Tĩnh Hi gật đầu, mắt lấp lánh một cách giản đơn:
"Vâng!"
"Đệt!" Mạnh Tiêu liếc mắt một cái liền chửi thề.
Cậu chợt thấy tô mì tôm sáng nay của cả đoàn thật xa xỉ, sau khi vừa chứng kiến một điều cực kỳ cực đoan về mức độ đơn giản trong ăn uống của cô gái kia.
Mạnh Phỉ cũng không tin.
Nhưng dáng vẻ ngon miệng của Tô Tĩnh Hi lại rất thật.
"Cho chị xin một miếng đi?"
Mạnh Tiêu: "???"
Chị họ vừa đổi cách xưng hô với cô gái kia. Còn nói bằng chất giọng ngọt hơn mía lùi?
Mạnh Tiêu dỏng tai hóng hớt.
Nhưng Mạnh Phỉ không hề nhận ra mình có thể dịu dàng quá mức như vậy.
Vì Tô Tĩnh Hi thực sự đưa cục cơm nắm đang ăn dở sang.
Cục cơm trắng tinh, không nhão cũng không khô, nén chặt vào nhau theo dạng hình hộp chữ nhật.
Mạnh Phỉ nhìn chằm chằm rồi chẳng hề bận tâm việc Tô Tĩnh Hi đã ăn qua.
Cô há miệng cắn một miếng lớn, hơn nửa cục cơm liền biến mất, chỉ còn một mẩu nhỏ xíu dính vào hai đầu ngón tay của Tĩnh Hi.
Tô Tĩnh Hi ngây người nhìn mẩu cơm còn sót lại trên tay mình, đôi mắt mở to, vẻ mặt hoàn toàn không giấu nổi sự ngơ ngác.
Hai chị em Mạnh Tiêu thì nén cười liếc nhau, cho đến khi Mạnh Phỉ nuốt được hết chỗ cơm không hấp dẫn chút nào trong miệng, không khí mới được phá vỡ.
"Thường ngày em ăn gì?" Mạnh Phỉ lười biếng hỏi, giọng điệu như tiện miệng buông ra:
"Không phải đều ăn cơm nắm này chứ?"
"Không phải ạ." Tô Tĩnh Hi ngoan ngoãn trả lời.
Phải thế chứ.
Cơm nắm trắng tinh, không kèm chút mồi nào, ngay cả muối cũng chẳng đáng kể. Ai mà ăn nổi thứ đó thường xuyên được.
Ai ngờ, câu tiếp theo của Tô Tĩnh Hi lại thật thà đến mức khốc liệt, thẳng thừng như một nhát dao nhẹ mà sâu, khiến ngay cả Mạnh Phỉ, người vốn chẳng dư dả gì cũng bỗng thấy bản thân mình có vẻ quá hoang phí.
"Cơm nắm này rất lâu mới có ạ. Bình thường nhà em ăn cơm độn ngô nghiền, độn sắn hoặc khoai lang, khô lắm, không nắm được."
Hơi thở của Mạnh Phỉ như bị mắc kẹt.
Mạnh Phỉ yêu tiền, yêu đến mức siêu tiết kiệm, tính toán từng hạt gạo, từng đồng lẻ.
Nhưng dù có khốn khó đến đâu, chị gái họ Mạnh cũng chưa từng nghĩ cơm nắm không mồi là xa xỉ.
Lời Tô Tĩnh Hi vang lên quá trần trụi, như bàn tay lạnh lẽo xé toạc lớp da tự trọng, phơi bày một tầng nghèo đến tàn nhẫn, nơi ngay cả kẻ nghèo như Mạnh Phỉ cũng chưa từng bị đẩy tới.