Chương 8

Câu nói của Mạnh Phỉ khiến người đối diện bất ngờ.

Tô Tĩnh Hi định hỏi rõ hơn, thì người ở cabin lên tiếng:

"Chị Phỉ, bắt đầu sang Điền Bảo Nguyên rồi. Chúng ta đi huyện Điền Trung hay là Điền Bảo trước ạ?"

"Đến Điền Trung trước." Mạnh Phỉ nói xong thì ngước nhìn bầu trời.

Sắp mưa đến nơi rồi. Còn là mưa to hoặc mưa đá.

Hơn nữa đã ở tỉnh khác, Lưu Dực kia có mọc thêm cánh cũng không đuổi tới được.

Mạnh Phỉ liền đưa tay tới trước mặt Tô Tĩnh Hi:

"Đi, cho em ra cabin ngồi ngắm cảnh."

Tĩnh Hi không rõ tại sao cô lại thẹn thùng, hai má nóng bừng, nhưng lại rất tự nhiên mà đặt tay mình vào lòng bàn tay của Mạnh Phỉ.

"Mềm quá! Còn ấm nữa. Cũng chẳng có vết chai sần nào? Lạ thật!" Tô Tĩnh Hi chưa kịp lý giải, tại sao người quanh năm đi buôn bán nông sản lại không có chút tì vết nào của nắng gió và lao động vất vả, thì cả người cô đã ngồi gọn trong lòng người ta.

Vì cabin có thể ngồi được ba người. Nhưng người lái xe và đồ đạc đã chiếm hết hai chỗ.

Còn dư duy nhất một chỗ có thể ngồi.

"?" Mạnh Tiêu không dám hét lên nhưng trong lòng thì gào thét:

"Trời ạ, giờ mới nhìn rõ cô gái kia, thật xinh đẹp!"

"Nhưng mà gì thế này? Cô ấy ngồi trong lòng của chị họ, sao trông cứ như cô vợ nhỏ thế nhỉ?"

"Chết tiệt, đẹp đôi quá!"

Trong khi đó, Mạnh Phỉ tự nhiên như ruồi.

Một chân cô gác lên phần để đồ lặt vặt

ở đầu xe, chân còn lại hơi co, tay phải tựa hờ lên cửa kính, bao vây Tô Tĩnh Hi ở bên trong.

Lưng Mạnh Phỉ dựa vào ghế, vai thả lỏng, toàn bộ dáng người đều mang vẻ hưởng thụ đầy quyền lực, như thể cả cabin là một thế giới riêng do cô làm chủ, tính cả vị khách quý nào kia.

Bỗng trong không gian nhỏ sặc mùi ái ngại, một âm thanh hết sức đời sống vang lên:

"Èooo!" Bụng của Tô Tĩnh Hi đột nhiên reo.

Mạnh Tiêu: "?"

Mạnh Phỉ nhíu mày, dỏng tai định vị thứ tiểu tiết thú vị kia rồi bật cười thích thú:

"Tô Tĩnh Hi, bụng em vừa kêu đấy à?"

Tô Tĩnh Hi đỏ mặt, cảm giác ngượng ngùng lan tỏa từ gáy đến tận mang tai.

"Đói à?" Mạnh Phỉ chợt nhớ đến hoàn cảnh gia đình mà Tĩnh Hi vừa kể, trong lòng dâng lên sự đồng cảm cao vυ"t:

"Ăn lương khô không? Hay là thích ăn bánh trưng nhỏ?"

Viền mắt Tô Tĩnh Hi bỗng đỏ hoe. Vì lâu lắm rồi không có ai hỏi cô thích ăn gì.

Nhưng Tĩnh Hi chọn từ chối, bởi cô không muốn phiền Mạnh Phỉ quá nhiều, hơn nữa, cô cũng có lương thực dự trữ.

Tô Tĩnh Hi nhỏ giọng đáp:

"Không cần đâu ạ. Em vẫn còn đồ ăn."

"?"

"Chạy trốn mà còn chuẩn bị được cả lương thực nữa cơ đấy. Xem ra kế hoạch cũng bài bản gớm!" Mạnh Phỉ nhếch môi, hứng thú nhìn bóng lưng nhỏ nhắn của Tô Tĩnh Hi.

"Quá gầy!" Mạnh Phỉ chép miệng đánh giá:

"Mặc áo bông dày khụ mà vẫn như con tép khô."

Và ngay sau đó, khi Tô Tĩnh Hi lấy ra thứ được gọi là đồ ăn mà cô vừa nói tới, thì Mạnh Phỉ mới hiểu tại sao, cô gái này chỉ to bằng một nửa so với mình.