Chương 7

"Sợ rồi sao?" Mạnh Phỉ thấy cô gái trẻ ngồi im thin thít thì cười thầm.

Ai ngờ, chỉ vài giây sau, Tô Tĩnh Hi thật thà kể lại toàn bộ lý do cô chạy trốn.

Rồi kiên định thể hiện lập trường, trông có vẻ ngây ngô, nhưng lại không hề ngốc nghếch chút nào, còn rất biết tính toán:

"Chị yêu tiền thì em có thể giúp chị kiếm tiền, chỉ cần chị cho em đi theo chị là được ạ." Tô Tĩnh Hi hồi hộp nhìn Mạnh Phỉ, sau đó sợ người ta không tin, cô mạnh dạn chỉ vào từng sọt nông sản và giải thích:

"Thật mà! Em biết làm khoai lang dẻo, làm khoai và bí xấy khô, làm các loại tinh bột, làm bánh bao, làm mì sợi cầu vồng, làm nước mơ, làm hồng treo gió..."

Rồi thấy Mạnh Phỉ dường như vẫn chưa hài lòng, Tô Tĩnh Hi liền đem nốt vốn liếng ra đảm bảo:

"Em còn biết may mới và sửa quần áo, đan len."

Sau đó, giọng nhỏ dần đều:

"Những thứ khác em đều có thể học. Em chỉ cần có chỗ ở an toàn là được."

Một khoảng lặng chạy qua.

Hai người không nói gì, chỉ âm trầm nhìn nhau.

Tô Tĩnh Hi như đang chơi trò giữ thăng bằng trên dây, không hề dám động đậy. Mặc dù, thùng xe tải lắc lư mạnh tới mức cô lung lay sắp đổ.

Mạnh Phỉ thì không những không vội trả lời, mà còn ung dung móc trong túi quần một cục lương khô nhỏ được gói trong giấy báo, mở ra và ăn thong thả.

Nhưng người đẹp thì luôn có lợi thế. Tĩnh Hi đương nhiên không ngoại lệ.

Mạnh Phỉ sau khi vừa ăn vừa ngắm con gái nhà người ta thì cũng phải phì cười.

"Em biết làm nhiều thứ vậy sao? Nhưng biết làm, làm thành thạo, hay là làm tốt tới mức không thể thay thế?"

Tô Tĩnh Hi nhất thời không biết nên trả lời thế nào.

Nhưng mỗi khi trong vùng có đám cưới, cô đều đi làm cỗ giúp, mọi người ai nấy đều khen ngon. Áo bông cô tự may, ai cũng khen đẹp. Còn không thể thay thế thì... Tĩnh Hi hoàn toàn không chắc.

Cô buồn thiu đáp:

"Em... em không biết, nhưng em có thể làm cho chị ăn thử. Còn may quần áo thì..."

Tô Tĩnh Hi lại vấp phải khó khăn, vì mấy năm rồi, vải mua được đều dùng để may cho hai đứa em cùng bố khác mẹ, ngay tới cả một cái áo mùa hè mới mà cô cũng không có.

Tĩnh Hi ỉu xìu vuốt ve vạt áo bông cũ mèm thì bất chợt phấn khởi, nửa giây sau lại xấu hổ, nhưng vẫn chọn nói với người đối diện:

"Nếu chị không chê thì... chị xem thử đi ạ. Đây là áo bông em tự cắt may đấy."

"?" Mạnh Phỉ phủi tay, hé bạt trên thùng xe thấy trời đã sáng rõ thì vén lên một chút.

Ánh sáng liền tràn vào trong, lộ rõ nhan sắc của Tô Tĩnh Hi khiến Mạnh Phỉ phải âm thầm cảm thán:

"Xinh đẹp thế này mà rơi vào tay gã dê già Lưu Dực kia thì đúng là... hoa nhài cắm bãi phân trâu."

Tiếp đó, Mạnh Phỉ mới quan sát áo bông mà Tô Tĩnh Hi đang mặc.

Nó cũ. Cực kỳ cũ!

Cũ tới mức bạc phếch và sắp không thấy chút hoa văn nào. Nhưng kiểu dáng lại không hề lỗi thời, đường may cũng vô cùng tinh xảo.

Cũ thế này... tức là được làm từ lâu rồi.

"Tầm nhìn vượt thời đại sao?" Mạnh Phỉ kinh ngạc rồi lập tức tính toán:

"Nấu ăn thì chưa biết, nhưng cắt may quần áo thì có tiềm năng kiếm tiền cho mình rồi." Cô sảng khoái lên tiếng:

"Được, cho em một cơ hội."