Gió lạnh lùa qua khe bạt. Xe vẫn chạy đều đều.
Tô Tĩnh Hi không rõ con đường phía trước dài bao nhiêu, khó khăn thế nào?
Cô lặng nhìn những sọt khoai lang, khoai tây, sắn và bí đỏ xếp chật kín trong thùng xe, ánh mắt dừng lại rất lâu như đang cân nhắc điều gì đó.
"Không biết chị ấy có cần thêm người làm không nhỉ?"
Ý nghĩ này vừa lóe lên thì:
"Xoạt!" Tấm bạt ngăn giữa cabin và thùng xe bị vén ra. Mạnh Phỉ bò vào trong, ngồi phịch xuống đối diện Tô Tĩnh Hi, một tay chống lên đầu gối.
"Bây giờ thì nói cho tôi biết mọi chuyện được rồi chứ?" Mạnh Phỉ nhìn thẳng vào mắt Tô Tĩnh Hi như muốn xác nhận xem, cô gái kia có thật sự lương thiện hay không, rồi giọng hạ thấp:
"Tôi kiếm tiền chứ không muốn kiếm chuyện. Nói đi. Đừng nghĩ đến chuyện lừa tôi."
Tô Tĩnh Hi ngẩng đầu theo bản năng. Lúc này cô mới có tâm trạng nhìn kỹ người trước mặt.
Chị ấy có vẻ cao hơn cô hẳn một cái đầu, thân hình không gầy, cũng chẳng thon thả theo kiểu các cô gái thành phố, mà là dáng người đầy đặn, đứng đâu cũng có cảm giác chiếm chỗ. Cả người toát ra một vẻ lười biếng rất ngang ngược, giống như chẳng buồn giữ ý nhưng lại khiến người khác không dám coi thường.
Mái tóc quăn dài tự nhiên như mì tôm úp dở, buộc hờ sau gáy. Gương mặt phấn nộn, làn da trắng theo kiểu mật ong pha sữa, không lạnh cũng không nhợt. Lông mày, hàng mi và đôi mắt đều mang màu hổ phách.
Đặc biệt là rất nhiều nốt tàn nhang li ti như bụi phấn vương nắng, rải khắp gò má và sống mũi, không những không làm kém sắc, mà còn khiến gương mặt đẹp lạ, vừa sống động vừa khó chiều, lại cuốn hút lạ thường.
"È hèm!" Mạnh Phỉ bị người ta nhìn không chớp mắt thì ho một tiếng, đôi mày màu hổ phách nhíu lại, khóe môi cong lên nửa vời, vừa giống như cười, vừa giống cảnh cáo:
"Nhìn đủ chưa?" Mạnh Phỉ lười biếng trêu đùa:
"Hay định ghi nhớ mặt tôi để sau này bán lại?"
Tô Tĩnh Hi giật mình, mặt lập tức nóng bừng, vội lắp bắp:
"Em, em không có!"
Mạnh Phỉ liếc Tô Tĩnh Hi một cái, thấy vành tai cô đỏ ửng thì không hiểu sao lại thấy buồn cười.
"Được rồi! Tôi cũng không ăn thịt em." Mạnh Phỉ ung dung ngả người ra phía sau, tựa lưng lên một sọt bí đỏ, rồi tiếp tục nhấn mạnh tình yêu của cô với tiền, tiện thể bóc trần hiện thực xã hội khốc liệt cho em gái trẻ mới chập chững vào đời:
"Tôi tiện tay giúp em thoát khỏi Lưu Dực không có nghĩa tôi là người tốt."
"Tôi là phụ nữ, nhưng cũng không có nghĩa là phụ nữ thì sẽ không làm được việc như Lưu Dực, hay bất kể tên đàn ông nào muốn làm."
"Hơn nữa tôi yêu tiền, rất rất yêu tiền." Mạnh Phỉ nhếch môi, hứng thú nhìn thẳng mặt Tô Tĩnh Hi như đánh giá một món đồ tốt:
"Em lại xinh đẹp như vậy, tôi có thể bán em cho bọn buôn người, hoặc bán cho mấy lão già như Lưu Dực, cũng kiếm được một món hời lớn đấy."
Tô Tĩnh Hi: "?"