So với vẻ hoảng hốt của Tô Tĩnh Hi, sự hung hăng của chủ nhân chiếc xe cà tàng đang tới gần hiện lên qua gương chiếu hậu lập tức khiến Mạnh Phỉ nhíu mày.
"Lưu Dực?" Mạnh Phỉ chỉ cần nhìn qua đã biết người đang tới là gã nhà giàu đê tiện trong vùng.
Cô liếc nhanh Tô Tĩnh Hi. Cô gái trẻ dù sợ xanh mặt nhưng ánh mắt không loạn, lại sáng đến lạ thường.
Hai ánh mắt chạm nhau nửa giây.
Không cần nghĩ thêm, Mạnh Phỉ mở cửa xe, túm một cái, Tô Tĩnh Hi được xách lên cabin và cùng cô lăn vào thùng xe.
"Tiêu, em biết nên làm gì rồi đấy!" Mạnh Phỉ vội dặn dò em họ.
Mạnh Tiêu vừa "rõ" một tiếng, chiếc xe máy cà tàng đã phóng tới, bất chấp đường trơn sương muối, "rầm" một tiếng chặn ngang đầu xe tải.
"Ồ, chú Dực!" Mạnh Tiêu nghiêng đầu qua cửa sổ xe, lén lút nháy mắt báo hiệu với người của cậu ở xe sau, rồi quay lại nhìn Lưu Dực, giọng tự nhiên cực kỳ:
"Chú Dực đi đâu mà vội thế ạ? Trời còn chưa sáng rõ cơ mà?"
Lưu Dực nhìn xoáy vào cabin rồi lại nhìn quanh hai chiếc xe tải phủ bạt, ánh mắt như muốn lột trần từng khe hở. Ông ta cất giọng vừa thô vừa gắt:
"Xe của cậu vừa dừng lại làm gì đấy? Cho người đi nhờ à?"
"Đi nhờ?" Mạnh Tiêu tỉnh bơ bật cười:
"Chú Dực nói đùa à? Ở vùng hoang sơ này, cháu làm sao dám cho ai đi nhờ cơ chứ?"
Lưu Dực sa sầm mặt mày:
"Vậy xe của các cậu vừa đỗ lại làm gì?"
Mạnh Tiêu còn chưa kịp mở miệng, Mạnh Phỉ đã bò từ thùng xe ra cabin, rồi ngó qua cửa sổ xe bên kia và lớn tiếng:
"Dừng lại đi vệ sinh thôi mà, chú Dực. Tôi là nữ, làm gì có cái đó mà ngoắc qua cửa sổ như mấy chú đâu."
Mạnh Phỉ vừa dứt lời, cả đám người của cô liền cười ha hả.
Mặt Lưu Dực thì đông cứng. Ông ta trợn mắt, rõ ràng không ngờ đối phương lại dùng lý do vừa thô vừa khó bắt bẻ đến vậy. Chuyện đàn bà đi vệ sinh, ông ta có muốn soi mói cũng không tiện hỏi tiếp.
Ông ta khịt mũi một tiếng, ánh mắt không cam lòng:
"Vậy các cô có thấy cô gái nào quanh đây không?"
Mạnh Phỉ chống khuỷu tay lên cửa sổ, nghiêng đầu suy nghĩ rất nghiêm túc, rồi búng tay một cái như chợt nhớ ra:
"Cô gái trẻ đúng không?"
Câu này vừa rơi xuống, tim Tô Tĩnh Hi như bị ai bóp mạnh. Mắt cô lập tức đỏ hoe, môi mỏng mím chặt đến trắng bệch. Trong đầu chỉ còn một ý nghĩ hoảng loạn:
"Chị ấy muốn giao mình cho ông ta sao?"
Trong thùng xe tối om, Tĩnh Hi siết chặt bọc đồ trước ngực, cả người run lên, nhưng lại không dám phát ra một tiếng nào.
Lưu Dực thì mừng như điên:
"Đúng đúng! Cô gái trẻ!" Ông ta gật đầu lia lịa, giọng gấp gáp:
"Cô có thấy cô ta đi hướng nào không?"
"Cô ta?" Mạnh Phỉ cười nhạt, rồi rất tự nhiên giúp Lưu Dực, nhưng là giúp ông ta rước thêm bực vào người.
Cô giơ tay, chỉ thẳng về hướng ngược lại hoàn toàn với lộ trình của đoàn xe tải.
"Cô ấy chạy về hướng kia."
Chưa dừng lại ở đó, Mạnh Phỉ còn nâng giọng, ra vẻ tốt bụng đến mức không chê vào đâu được:
"Cô ấy là người nhà của chú Dực à? Bỏ nhà đi sao? Có cần chúng tôi hỗ trợ tìm kiếm không?"
"Không cần!" Lưu Dực gắt lên:
"Tôi tự tìm được rồi."
"Vậy chúng tôi đi nha!" Mạnh Phỉ hô to:
"Đi thôi!"
Hai chiếc xe tải lại gầm lên.
Xe lăn bánh dứt khoát, tăng ga lao thẳng về phía trước, không hề nể nang. Sỏi đất bắn tung tóe, văng đầy lên ống quần và xe máy của Lưu Dực, khiến ông ta bực mình chửi thề liên tiếp.
Trong thùng xe, Tô Tĩnh Hi như vừa sống lại.
Cô lén hé mắt nhìn qua khe bạt. Dưới màn sương mờ, Lưu Dực chỉ còn là một chấm đen nhỏ rồi nhanh chóng tan biến, như một cơn ác mộng bị bỏ lại phía sau.
Trái tim đập dồn dập dần của Tĩnh Hi trở về nhịp bình thường. Nhưng trong lòng cô lại treo lên nỗi lo mới.