Chương 4

Ý nghĩ ấy khiến sống lưng Tĩnh Hi lạnh buốt. Cô đứng lặng một lát, sương muối bám trắng trên tóc mai.

Con đường an toàn nhất không tồn tại. Con đường có hy vọng nhất lại nguy hiểm nhất.

Cuối cùng, Tô Tĩnh Hi hít sâu một hơi. So với việc chờ trời sáng để bị bắt về, thì mạo hiểm thêm một lần nữa, có gì là không dám?

Tĩnh Hi nắm chặt bọc đồ trong tay, đổi hướng, chạy nhanh về phía con đường dẫn sang làng bên. Bóng dáng gầy gò hòa vào màn sương dày, mỗi bước chạy đều nhẹ như không chạm đất, nhưng quyết tâm thì nặng trĩu trong l*иg ngực.

Trong lúc đó, đoàn thu mua nông sản của Mạnh Phỉ đã rục rịch tỉnh dậy, phân chia nhau thu gom đồ đạc để chuẩn bị khởi hành sang tỉnh khác.

"Chị Phỉ, tất cả đều ổn!" Em họ của Mạnh Phỉ, Mạnh Tiêu chạy đến nói, hơi thở đông lại như khói thuốc đặc.

Mạnh Phỉ nhìn quanh hai xe tải hiệu Liên Xô cũ, thùng xe phủ bạt dù màu xanh quân đội được buộc chắc chắn, kín mít như lều trại của dân du mục, rồi khịt mũi:

"Ừm, vậy ăn mì tôm xong thì khởi hành sớm, trời có vẻ sắp mưa to đấy?"

"Giữa mùa đông mà mưa to ạ?" Mạnh Tiêu ngẩn ra.

"Mưa chứ! Mưa đá nữa thì càng khổ." Mạnh Phỉ tỉnh bơ nói, rồi kéo cổ áo bông lên cao hơn.

"Ở núi đá này, trời muốn làm gì thì làm, cần gì báo trước đâu."

Mạnh Tiêu nheo mắt nhìn quanh, chẳng thấy gì, chỉ thấy sương mù mịt. Cậu tò mò:

"Vậy sao chị biết sắp có mưa to, lại còn cả mưa đá?"

"Em nói xem?" Mạnh Phỉ lười biếng ôm túi mì tôm loại một túi to có hai mươi bốn miếng, vừa khéo chia mỗi người ba miếng, và liếc em họ to cao như cột đình của cô:

"Chị còn biết, tối qua em ngủ mơ suýt tè cả ra quần đấy!"

"Chị Phỉ!" Mạnh Tiêu đen mặt hét lên, rồi đùng đùng chạy đi chia nước vừa đun sôi cho cả đám úp mì.

Ăn uống xong, cả đoàn bắt đầu khởi hành. Mùi nông sản mới rỡ, mùi mì tôm còn vương lại, hòa lẫn với khói xe dầu đặc quánh, chen chúc trong màn sương mờ buổi tinh mơ.

Đèn pha bật lên, ánh sáng vàng nhạt xé sương thành từng vệt đứt đoạn. Tiếng hô gọi nhau, tiếng đóng cửa thùng xe, tiếng dây thừng va vào thành sắt, tất cả hòa thành một thứ âm thanh lộn xộn nhưng đầy sức sống, khác hẳn sự tĩnh lặng ngột ngạt của đêm vừa qua.

Mạnh Phỉ trèo lên cabin xe đi đầu, kéo cửa sắt "rầm" một tiếng.

Hai chiếc xe tải nổ bành bành, khệ nệ lăn bánh như hai con thú già bị đánh thức khỏi giấc ngủ đông. Bánh xe nghiến lên đường đất sỏi ướt sương, phát ra tiếng rít nặng nề, từng vòng quay chậm chạp nhưng chắc chắn, kéo theo cả đoàn người rời khỏi ngôi làng còn đang say ngủ.

Ngay khoảnh khắc xe của Mạnh Phỉ lăn qua khúc ngoặt phủ sương dày nhất, một bóng người bỗng hiện ra giữa ánh đèn pha, gầy gò, đứng im bất động, như thể bị ánh sáng đóng chặt tại chỗ.

"Dừng lại!" Giọng Mạnh Phỉ vang lên dứt khoát.

Đúng lúc này, từ phía xa có tiếng xe máy cà tàng chạy tới, dường như rất vội.

Tô Tĩnh Hi giật mình.

Cô không biết người trong đoàn thu mua nông sản này là tốt hay xấu. Nhưng giữa điều mơ hồ và điều đã chắc chắn là xấu, thì đương nhiên, cô chọn điều mơ hồ.

Tĩnh Hi chạy vội đến cửa xe. Ánh đèn pha hắt lên khiến cô nheo mắt, nhưng vẫn kịp nhìn rõ người trong cabin là một cô gái. Ngay khoảnh khắc ấy, nỗi sợ trong lòng bỗng chùng xuống một chút, rất nhỏ, nhưng đủ để cô liều thêm một bước.

Cô kiễng chân, bàn tay gầy gò đập nhẹ vào tấm kim loại lạnh ngắt, giọng gấp gáp đến mức run lên:

"Chị ơi, làm ơn cứu em!"