Đèn dầu đã tắt. Mùi khói đèn cháy khét cũng không còn. Căn nhà cũ kỹ tối om.
Tô Tĩnh Hi bất động nghe ngóng.
Tất cả đã ngủ say.
Tĩnh Hi rón rén rời giường, cầm lên bọc đồ đã chuẩn bị sẵn gồm hai bộ quần áo cũ, một nắm cơm trắng và vài đồng liền mệnh giá nhỏ mà cô dấu được.
Nương theo ánh trăng mờ nhạt xuyên qua vách nhà, Tĩnh Hi bước đi như mèo con không hề phát ra tiếng.
Nhưng vừa đến cửa thì cô khựng lại, mắt loé lên ý tưởng táo bạo tới mức khiến cô nuốt khan.
Vì đây là việc cô chưa từng làm. Đó là ăn trộm.
Không sai!
Tĩnh Hi quay đầu nhìn về phía giường của bố cô và mẹ kế.
Lúc tối cô đã lén quan sát, cục tiền mà Lưu Dực đưa đã được chia thành hai phần.
Phần nhiều hơn để trong túi áo bông đang mặc của mẹ kế.
Phần ít hơn dấu trong hòm gỗ đựng quần áo của bà ta ở cuối giường.
Đương nhiên, cái nào dễ hơn thì làm trước.
Tô Tĩnh Hi cúi người đi tới cuối giường, cắn răng, mở hòm gỗ với tốc độ rùa bò và lục tìm:
"Đây rồi!" Ngón tay Tô Tĩnh Hi chạm vào lớp giấy thô ráp quen thuộc. Cô khựng lại một nhịp, tim đập thình thịch như sắp nhảy khỏi l*иg ngực.
Ngoài kia gió thổi qua mái nhà, phát ra tiếng xì xào rất khẽ, nhưng trong tai cô lúc này, âm thanh ấy lớn đến mức đáng sợ.
Tĩnh Hi rút nhanh nắm tiền ra, nhét vào túi bên trong của áo bông đang mặc. Hòm gỗ được đậy lại y như cũ, từng động tác chậm rãi, cẩn thận đến mức toát mồ hôi giữa đêm lạnh.
Xong rồi.
Tô Tĩnh Hi thở ra một hơi rất nhẹ. Gần một nửa số tiền bán cô, giờ nằm trong tay cô.
Còn phần nhiều hơn kia?
Tĩnh Hi do dự giây lát rồi quyết định từ bỏ.
"Không được tham. Tham thêm một chút, rất có thể sẽ mất cả mạng." Cô âm thầm nghĩ rồi nhanh chóng chuồn ra ngoài.
Tĩnh Hi đi nhanh ra đến cổng rồi dừng lại, quay đầu nhìn ngôi nhà cũ kỹ mờ ảo dưới ánh trăng nhạt. Mái lá thấp, tường tre đắp đất loang lổ, tất cả chìm trong sương đêm như một ký ức đã cũ, đã lạnh.
Cô đứng đó chỉ một nhịp thở.
Rồi không oán, không lưu luyến, Tĩnh Hi xoay người, bước thẳng vào màn sương dày đặc, để bóng lưng gầy gò dần tan vào đêm đông núi đá.
Từ giây phút ấy, cô không còn là con gái của người bố hám lợi kia, cô là một người đang chạy về phía tự do.
"Nhưng chạy theo hướng nào đây?"
Gần đến ngã ba, Tô Tĩnh Hi khựng lại. Ba con đường mờ tối tách ra trước mặt, con đường nào cũng xa lạ, con đường nào cũng có thể dẫn đến ngõ cụt.
Cô đứng giữa sương lạnh, tim đập loạn, đầu óc trống rỗng trong chốc lát.
Cô không có giấy thông hành, chắc chắn không thể đi xa. Trời thì sắp sáng, chỉ cần gặp người là có thể bị hỏi han, bị nghi ngờ. Quay về thì càng không thể.
Tô Tĩnh Hi cắn môi, đầu óc rối thành một mớ.
Ngay lúc đó, một ý nghĩ chợt lóe lên.
Đoàn thu mua nông sản từ dưới xuôi lên. Hôm qua cô còn thấy họ dừng chân ở đầu làng, xe tải đỗ bên ruộng, mấy người nói chuyện rôm rả, hỏi mua khoai, mua đậu. Sáng nay họ sẽ rời đi. Nếu có thể theo họ ra khỏi vùng núi này thì quá tốt rồi.
Nhưng họ đang ở làng bên.
Mà làng bên, chính là địa bàn của Lưu Dực.