Chương 2

Lưu Dực cười ha hả rời đi.

Mặt trời vừa tắt.

Đêm đông buông xuống rất nhanh. Bóng tối đen kịt như muốn nuốt chửng cả những ánh đèn dầu lập loè trong từng mái nhà danh của xóm nghèo. Gió rít qua khe vách, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo, len lỏi vào tận xương tủy.

Nhưng nhà Tô Tĩnh Hi tối nay lại phá lệ, cơm tối ăn sang hơn hẳn.

Cơm gạo trắng tinh, không độn lấy một hạt khoai sắn. Thịt lợn bày đầy bát, rau xào bóng mỡ, còn có cả một đĩa thịt gà om thơm nức, những món mà ngày thường trong nhà này hiếm khi xuất hiện, càng hiếm khi đến lượt Tĩnh Hi được ăn.

Là bữa cơm chia tay con gái lớn trước khi về nhà chồng?

Hay chỉ đơn giản là vì có tiền bán con, nên ăn cho thỏa thích?

Vẫn là ý thứ hai đúng hơn.

Đứa em gái và thằng em trai con mẹ kế cúi đầu ăn ngấu nghiến như thể bị bỏ đói cả năm trời.

Bố ruột của Tĩnh Hi cũng ăn, nhưng đầu cúi thấp, từ đầu đến cuối không ngẩng mặt lên nổi, đũa chạm bát khẽ khàng, giống như đang trốn tránh thứ gì đó.

Ngược lại, mẹ kế lại tỏ ra ân cần hiếm thấy.

Bà ta gắp cho Tĩnh Hi mấy miếng thịt gà, chỗ xương nhiều hơn thịt, nhưng dù sao cũng là thứ mà ngày thường cô không có phần.

"Tĩnh Hi à, ăn nhiều chút." Bà ta cười nói, giọng mềm hẳn đi:

"Ăn xong cũng không cần rửa bát, vào thử quần áo mới đi. Chiều nay mẹ mua cho con đấy."

Nói xong, bà ta lại đon đả:

"Mai con theo Lưu Dực kia rồi thì nhớ nghe lời ông ta, biết chưa?"

Bà ta hắng giọng, như thể sợ nói nhỏ quá thì mất phần:

"Lưu Dực đó nhiều tiền như vậy, con đừng chê ông ta già. Biết điều một chút, khôn khéo lấy lòng người ta, rồi moi được bao nhiêu thì moi. Con xem, con ở bên đó không phải lo ăn lo mặc, nhưng mấy đứa em của con thì khác."

"Được rồi!" Bố của Tĩnh Hi cuối cùng cũng thả được bát cơm xuống và lên tiếng.

"Để im cho con bé ăn cơm, rồi còn nghỉ ngơi. Sáng mai phải dậy sớm đấy!"

Câu nói nghe như bênh vực. Nhưng trong đó không có lấy một chữ nào có ý tứ phản đối cuộc hôn nhân không có ánh sáng này.

Không ai nói đến việc Tĩnh Hi có đồng ý hay không. Cũng không ai hỏi cô có sợ hay không.

Bữa cơm vẫn tiếp tục.

Nhưng trong đầu Tô Tĩnh Hi, một ý tưởng mạo hiểm đã lặng lẽ nảy mầm.

Nếu ở lại, sáng sớm mai Lưu Dực sẽ đến, tương lai như thế nào, Tĩnh Hi không dám tưởng tượng, hoặc không cần tưởng tượng.

Vậy thì chỉ còn một con đường.

Đêm nay. Trước khi trời sáng buộc phải hành động.

Dẫu có thể nguy hiểm không kém gì khi ở cùng Lưu Dực, nhưng nếu kết quả đều là bi kịch, thì ít nhất, con đường do mình tự chọn, dù có ngã xuống cũng không hối hận.