Chương 15

Ở trong xóm, có thứ gì mới thì giấu giếm quá một ngày đã là chuyện khó. Huống chi lần này còn là cả một người lạ, làm sao nhét gọn vào túi áo được.

Nên Mạnh Phỉ tỉnh bơ đáp:

"Đây là em họ của cháu, từ giờ sẽ ở cùng cháu ạ."

Chẳng cần nói là em họ bên nào, cũng chẳng vội xưng tên nhưng không ai có ý định moi thêm thông tin.

Vì Mạnh Phỉ là đứa nói được làm được, lại như tổ ong, người nhiều chuyện đến mấy cũng chẳng dại mà chọc vào.

Ngay cả người nhà của Mạnh Phỉ.

Bố mẹ cô cũng chỉ ậm ừ.

"Được rồi, từ từ lại làm quen." Mẹ Mạnh Phỉ rất hiểu con gái, nó làm gì đều có tính toán cả.

Bà nhìn quanh rồi tỏ ra bận rộn:

"Tối nay sương muối chắc là rơi nhiều lắm đây. Các bà đã che rau chưa đấy, giờ tôi ra đồng phủ bạt cho bắp cải và súp lơ. Có ai đi cùng không nào?"

"Tôi."

"Tôi."

Hội các cô bác hàng xóm giải tán chỉ trong chớp mắt.

Ai cũng muốn nán lại hóng chuyện, nhưng cũng chẳng ai muốn Tết này không có rau ăn.

Mùa đông rau củ và ngũ cốc đắt hơn cả thịt, ai lại muốn vét túi tiền ít ỏi đi mua chứ.

Mạnh Phỉ đương nhiên cũng không. Cô phải tích tiền, buôn bán rồi lại tích tiền, rồi giàu lên, càng nhanh càng tốt, và tuyệt đối không được làm liều.

Nhưng ngay bây giờ phải chi tiền ra đã.

"Cảm ơn chị Phỉ."

"Cảm ơn chị Phỉ."

Mọi người trong đoàn nhận tiền công thì mặt mày tươi rói, cười đến rộng cả miệng rồi ai về nhà đấy.

"Đi, theo chị, về nhà và che rau của chúng ta."

Tô Tĩnh Hi cứ thế bị Mạnh Phỉ dắt đi như cún con.

Không biết là đang ngây ngốc vì hai từ "chúng ta" hay là tò mò.

"Chị không ở cùng bố mẹ à?" Tĩnh Hi ngẩng đầu hỏi, giọng hơi run vì lạnh và vì đi quá nhanh.

"Không ở cùng." Mạnh Phỉ kiêu ngạo nói, hơi thở đông lại như khói thuốc mờ:

"Chị đây tuy chưa giàu nhưng có nhà riêng đấy. Cách một cái bờ rào cây xanh thôi."

"Kia kìa. Em thấy chị giỏi không?"

Tô Tĩnh Hi tròn mắt nhìn.

Nhà mà Mạnh Phỉ nói đúng là đáng để chủ nhân của nó kiêu ngạo.

Giữa thời đại mà ăn đủ no là xi xỉ với nhiều gia đình, thì chuyện có một mái nhà vững vàng che mưa chắn gió là không giám nghĩ tới.

Thế mà Mạnh Phỉ lại một mình một nhà.

Nhà không to cũng không nhỏ, nhưng xây gạch, trát vôi đàng hoàng, mái ngói xếp đều tay, nền sân cao ráo, đứng đó thôi cũng đủ khiến người ta thấy yên tâm.

"Em, từ giờ em sẽ ở cùng chị ở đây ạ?" Tô Tĩnh Hi ngập ngừng hỏi.

"Đúng vậy. Tới khi nào em kiếm được chỗ khá hơn, gặp được người đáng tin thì muốn đi lúc nào cũng được." Mạnh Phỉ vừa nói vừa tra chìa vào ổ khóa, "cạch" một tiếng vang lên giữa chiều đông, không khô cũng chẳng ấm, chỉ nghe rất thật. Rồi tỉnh queo nói tiếp:

"Yên tâm, chị đây không bán em cho người xấu đâu. Cuộc đời em là của em, sống sao thấy ổn thì tuỳ ý lựa chọn, nhưng tuyệt đối không được đưa người khác về đây."

Mạnh Phỉ lười biếng nhìn thẳng vào mắt Tô Tĩnh Hi, mùi nguy hiểm toả ra rõ ràng:

"Tính sở hữu của chị rất cao, chị cực kỳ ghét ai sử dụng đồ của chị mà chưa được cho phép."

"Ngay cả khi đó là không khí trong nhà của chị."

Bộ dạng này của Mạnh Phỉ có thể khiến bất kỳ ai trong xóm Thượng Đào này cũng không dám ho he.

Vì họ biết, Mạnh Phỉ không nói khoác.

Nhưng Tô Tĩnh Hi lại không sợ, ngược lại còn thấy an tâm lạ thường.

Tĩnh Hi ngoan ngoãn đáp, rất thật:

"Em nhớ rồi ạ!"

"?" Mạnh Phỉ nghẹn họng, hừ một tiếng rồi bước vào nhà.

Nhưng nhà riêng của chị gái họ Mạnh thì giống hệt giao diện của chị ta.

Bên ngoài trông sung túc đàng hoàng, bước vào trong mới biết, đơn xơ tới mức suýt nữa còn nghèo hơn cả chữ nghèo.