Xe dừng ở trạm nghỉ ven đường.
Trời chiều bắt đầu âm u. Mây xám sà thấp xuống các mái gianh cũ, gió lạnh lùa qua khoảng đất trống.
Người trong đoàn tranh thủ tạt vào quán cóc kiếm gì đó bỏ vào bụng.
Mạnh Phỉ thì nắm tay Tô Tĩnh Hi, nhanh chóng tìm được mục tiêu, là một nhà vệ sinh dựng tạm phía sau, vách gỗ bạc màu, cửa xệ bản lề, khép hờ, không mấy đáng tin.
Sau vài giây quan sát, Mạnh Phỉ nhỏ giọng:
"Được rồi, đi đi, chị đứng ngay ở ngoài, không sợ!"
Lần đầu tiên, Tô Tĩnh Hi nhận ra ngay cả chuyện đi vệ sinh cũng có thể trở thành một loại áp lực.
Nhưng chính câu nói không hề hoa mỹ, trong hoàn cảnh cũng chẳng thể đời thường hơn của Mạnh Phỉ lại khiến Tĩnh Hi nhớ mãi suốt rất nhiều năm sau.
Đó là cảm giác được che chở.
Ít nhất, trong buổi chiều xám xịt này, ngay cả chuyện vụn vặt nhất của cô gái không gia đình, không tài sản, cũng có người đứng ra bảo đảm an toàn.
"Xong rồi?"
"Vâng." Tô Tĩnh Hi đỏ mặt, lặng lẽ theo sau Mạnh Phỉ đến chỗ lấy nước rửa tay.
Hai chiếc xe tải lại lắc lư nhanh hơn. Vùng cao lùi xa tít sau lưng, đồng bằng chậm rãi mở ra trước mắt.
"Đến nhà rồi!" Mạnh Tiêu hô to.
Hai chiếc xe tải kềnh càng đỗ sầm lại trước sân, thùng xe chất đầy nông sản, sắc bội thu phả thẳng vào mắt hàng xóm, rộn ràng như có mùi tiền mới.
"Mẹ Mạnh Phỉ ơi, Phỉ nhà bà về rồi kìa!" Mấy cô bác trong xóm nô nức gọi giật vào trong.
Nhà của Mạnh Phỉ ở đồng bằng, nhưng là đồng bằng tỉnh lẻ, đi lên vùng núi thì xa, mà vào trung tâm lại chẳng khó.
Chung quanh không thiếu nhà khá giả, nhưng nhà nghèo vẫn nhiều hơn.
Được cái ai nấy trong xóm đều hăng hái lao động.
No đủ sớm muộn rồi cũng tới, còn giàu có thì phải gặp thời.
Mạnh Phỉ không muốn chờ thời, cô muốn tự mở đường.
"Bố mẹ, anh, chị dâu!" Mạnh Phỉ nhảy xuống, phơi phới trong gió đông, chẳng có chút bóng giáng gì là lặn lội đường dài.
"Thế nào? Lương thực lần này đẹp không?" Mẹ Mạnh Phỉ cười, khoé mắt nhăn lại vì vui.
Ông lão nhà bà và vợ chồng con trai thì bận rộn lấy khoai lang mới luộc và trà xanh mới pha cho cả đoàn ăn lót dạ.
"Đẹp ngoài mong đợi, mẹ ạ." Mạnh Phỉ cười tít mắt. Rồi cô ghé sát tai mẹ, hạ giọng nói nhỏ:
"Còn mang về một chiến lợi phẩm vô giá nữa cơ ạ."
"Hả?" Mẹ Mạnh Phỉ còn chưa kịp thắc mắc thì đã thấy con gái mình dắt một người khác tới.
Là một cô gái trẻ. Rất trẻ.
Tim Tô Tĩnh Hi đập loạn. Không phải vì chưa từng gặp người lạ, mà là gặp quá nhiều người lạ ở một nơi hoàn toàn không thân quen.
Chỉ có người đang nắm tay cô mới có thể tính là quen thuộc.
Nhưng người phụ nữ đã nhiều tuổi, dáng vẻ phúc hậu này là mẹ của Mạnh Phỉ, nên Tô Tĩnh Hi tự giác có cảm tình.
Sau một giây bối rối, Tĩnh Hi lễ phép nói:
"Cháu chào bá ạ."
Ở tỉnh lẻ miền Bắc, gọi bác, gọi bá với người đàn ông và phụ nữ lớn tuổi hơn bố mẹ mình chẳng có gì lạ.
Lạ là giọng của Tô Tĩnh Hi vừa trong vừa ngọt, như nước mưa đầu mùa hứng trong chum sành, khiến người nghe bất giác mềm lòng.
Ngay cả mấy bà bạn của mẹ Mạnh Phỉ cũng bị thu hút.
"Phỉ à, cô gái này là con nhà ai thế?"
Lúc này, bố và anh trai, chị dâu của Mạnh Phỉ cũng mới phát hiện ra, trong đoàn còn có thêm người.