Chương 13

Nhưng ngay sau đó, Tô Tĩnh Hi đã được Mạnh Phỉ nguỵ trang kín mít như các thiếu nữ Trung Đông, chỉ lộ đôi mắt để nhìn đường.

Với lý do để tránh tai vách mạch rừng.

Đề phòng tin tức đến tai Lưu Dực.

Vì tuy đoàn của họ đã cách địa bàn của Lưu Dực cả trăm cây số, nhưng nếu ông ta ngửi thấy mùi con mồi vừa chạy thoát đang ở đây, chắc hẳn chiếc mô tô cà tàng của ông ta sẽ chạy hết công suất để rượt đuổi cho bằng được.

Bên cạnh đó, nguyên nhân cốt lõi lại nằm ở chỗ, gương mặt Tô Tĩnh Hi dễ khiến người ta nổi lòng tham.

Nói Tô Tĩnh Hi xinh thì chưa đủ. Mà là kiểu đẹp dịu dàng quá mức, có thể khiến cho mười gã đàn ông liếc qua thì tám gã có ý đồ, một người có thể là quân tử, kẻ còn lại chắc hẳn là không thích nữ sắc.

Mạnh Phỉ thở dài.

Đẹp, đâu phải lúc nào cũng có lợi.

Một Lưu Dực đã đủ phiền não. Bà chủ Phỉ không muốn mọc ra thêm vài gã Lưu Dực khác.

Quá tiêu tốn tinh lực.

"Không được lộ mặt. Không được tự tách khỏi chị, nhớ chưa?"

Tô Tĩnh Hi chưa nhận thức đủ đầy tại sao lại như vậy, nhưng cô vẫn ngoan ngoãn gật đầu, tay thì để im cho Mạnh Phỉ nắm.

"Chị họ, em kiểm tra xong hết rồi ạ." Mạnh Tiêu thở phì phì ra khói, cầm theo cuốn sổ nhỏ chạy tới:

"Đây là hoá đơn của từng nhà. Chị kiểm tra lại đi ạ."

"Ừm."

Tô Tĩnh Hi yên lặng nhìn Mạnh Phỉ làm việc.

Ngũ quan của Mạnh Phỉ đẹp lạ. Vừa có nét lười biếng khó gần, lại đầy sức sống và phú quý dư thừa. Ngay cả khi túi tiền dẹp lép.

Nhưng dáng vẻ tập trung tính tiền thì khỏi bàn. Nghiêm túc và nhanh nhạy y như một vị quản gia lão thành.

"Được rồi!" Mạnh Phỉ hài lòng nói:

"Cháu đọc đến tên nhà nào thì đại diện nhà đó lên ký và nhận tiền nhé ạ."

"Được, được!"

Rất nhanh sau đó, bà con Điền Trung vui vẻ nhận tiền bán nông sản, đoàn thu mua của Mạnh Phỉ thì luôn tay luôn chân chuyển hàng.

Hai thùng xe tải đầy ắp ngũ cốc và củ quả.

Vài túi khoai lang ruột đỏ còn chen cả vào cabin, chỉ đảm bảo chừa không gian đủ dùng cho lái xe.

"Được rồi, về nhà thôi!" Mạnh Phỉ vỗ vào thùng xe, lớn tiếng thông báo.

Điền Trung đất đai trù phú, nông sản bội thu, xe cũng không còn chỗ chứa nên không cần sang Điền Bảo, cũng không cần đến các nơi khác.

Hai chiếc xe tải hiệu Liên Xô cũ lặc lè bò quanh đường núi, thùng xe phồng căng, thở phì phò như hai con trâu già vừa no bữa.

Trời đông sau mưa lạnh cắt da, đường đất còn ẩm nước, nhưng động cơ thì gầm gừ rạo rực, mang theo mùi tiền lãi nồng nàn chạy thẳng về đồng bằng.

Tô Tĩnh Hi không rõ "về nhà" mà Mạnh Phỉ vừa nói sẽ là như thế nào. Bởi nơi đó hiển nhiên không phải nhà của cô, mà cô thì, vốn dĩ cũng chẳng còn nơi nào có thể gọi là nhà.

"Em sao thế?" Mạnh Phỉ rũ mi mắt nhìn cô gái ngồi trong lòng mình, giọng hạ thấp:

"Say xe à?"

Tĩnh Hi lắc đầu, dù sự thật có chút khó chịu khi chiếc xe lắc lư quá mức.

"Vậy đói à? Đã ăn lương khô chị đưa chưa?"

"Hay là muốn đi tè?"

Câu nói rơi ra tỉnh queo khiến Mạnh Tiêu suýt sặc nước bọt.

Tô Tĩnh Hi thì khỏi cần soi gương cũng biết, mặt mày đỏ bừng.

Chỉ có chủ nhân của câu nói ấy là hoàn toàn không thấy xấu hổ, thẳng thắn y như thể đang bàn chuyện thời tiết:

"Cố nhịn thêm một chút. Tới trạm nghỉ phía trước, chị dẫn em đi."

Mạnh Tiêu phải cắn môi để không phì cười.

Nhưng chị họ của cậu lo lắng không thừa.

Thời đại vừa mở cửa, người của vô cùng loạn lạc, ngay cả đi vệ sinh ở nơi công cộng cũng chẳng phải chuyện nhỏ.

Nhất là với phụ nữ. Với phụ nữ và các cô gái đẹp thì càng nguy hiểm.

"Hôm trước ở chân dốc chợ Thông lại xảy ra một vụ nữa đấy, chị họ." Mạnh Tiêu buột miệng kể.

"May mà cô gái đó kịp hô to, người dân chạy vào cứu."

"Tên kia bị đánh một trận nhừ tử."

Tô Tĩnh Hi nghe xong mặt tái mét. Dù cô có thực sự muốn giải quyết nỗi buồn cũng không dám.

Nhưng nỗi buồn muôn thủa rút cuộc vẫn tìm đến.