Lông mày màu hổ phách của Mạnh Phỉ nhếch lên, cô tỉnh bơ cúi xuống, giọng mang ý tứ bắt nạt rõ ràng:
"Phí dịch vụ của chị không rẻ đâu đấy. Em có đủ tiền trả không?"
"Tiền?" Tô Tĩnh Hi chợt nhớ tới số tiền mà đêm qua trộm được. Cô lén sờ vào túi trong của áo bông:
"May quá, vẫn còn nguyên." Tô Tĩnh Hi thở phào rồi vội nhẩm tính:
"Đây là tiền phòng thân, không thể dùng bừa."
"Dù Mạnh Phỉ cứu mình, nhưng chưa biết chị ấy có thực sự tốt với mình hay không, còn cả những người cùng đoàn nữa."
"Nên nhất định không được để lộ số tiền này."
Tô Tĩnh Hi chưa từng ra khỏi núi cao nhưng cô rất thông minh, mỗi tuần lại đều phải đem khoai lên chợ bán, nên những chuyện thuộc về mặt xấu của xã hội mà Mạnh Phỉ nói trước đó, cô đều hiểu.
Chỉ không ngờ là, kiến thức đó cũng được vận dụng để ứng phó với Mạnh Phỉ, còn là sử dụng một cách vô cùng khéo léo.
Dưới ánh nhìn lười biếng của Mạnh Phỉ, Tô Tĩnh Hi tỏ ra hiểu chuyện, đáp:
"Em chưa có tiền, nhưng từ giờ em sẽ chăm chỉ làm việc, chị có thể trừ dần vào tiền lương của em ạ."
Mạnh Phỉ hứng thú nhìn Tô Tĩnh Hi, sau đó lại chưa vội buông tha:
"Vậy em nghĩ em rúc vào người chị, gối đầu lên ngực của chị ngủ suốt mấy tiếng đồng hồ, sau này còn sống trong nhà của chị, thì cần trả bao nhiêu tiền đây hả?"
Mặt Tô Tĩnh Hi đỏ bừng, hai tay nắm chặt vạt áo bông cũ, ấp úng chưa biết nên nói thế nào thì thật may, bên ngoài vang lên tiếng gọi:
"Chị Phỉ, mọi người mang ngô và khoai lang ruột đỏ đến rồi ạ!"
"Chị ra ngay!"
Mạnh Phỉ không trêu Tô Tĩnh Hi nữa, kiếm tiền trước đã. Cô thò tay vào túi quần, lấy ra ba cái lương khô và đưa cho Tĩnh Hi:
"Ăn đi. Khát thì uống nước ở kia."
Nhưng trước khi mở cửa xe, Mạnh Phỉ còn quay lại, cười cười rồi cúi sát tai Tĩnh Hi, nói nhỏ:
"Muốn đi vệ sinh thì nói với chị, chị dẫn em đi. Đừng có đi một mình, người ta bắt đấy!"
Tô Tĩnh Hi nghe xong thì vừa sợ lại vừa thẹn.
Tai cô nóng bừng, lan xuống cả cổ, tay thì nắm chặt ba thanh lương khô, mặc kệ bụng đói cồn cào cũng không dám ăn. Sợ ăn xong sẽ khát, mà uống nước xong thì lại phải mở miệng nói chuyện khó xử kia.
Nghĩ tới nghĩ lui, Tĩnh Hi cẩn thận nhét cả ba cái lương khô vào bọc vải mà cô luôn mang theo, buộc chặt như thể cất một món đồ quý giá.
Cô muốn xuống xe để học Mạnh Phỉ cách nhập nông sản, nhưng vừa nhìn xuống thì đã chùn bước, từ cabin xe tải xuống đất cao hơn cô tưởng.
Cho dù rõ ràng Tô Tĩnh Hi đang ngồi trên xe, nhưng lúc lên là do Mạnh Phỉ xách lên, còn bây giờ thì không hề đơn giản chút nào.
"Aaaa!" Tiếng kêu ngắn ngủi vừa bật ra đã bị nuốt mất, vì Tĩnh Hi lại được Mạnh Phỉ ôm thẳng xuống đất.
"Lúc lên thì tay bấu vào đây, chân đạp vào đây." Mạnh Phỉ vừa nói vừa làm mẫu ngay tại chỗ, giọng điệu nghiêm túc như đang dạy kỹ năng sinh tồn:
"Lúc xuống thì chân để chỗ này trước, tay nắm chỗ này."
"Nhớ chưa?"
Cả đoàn: "?"
Im lặng tập thể kéo dài đúng ba giây.
Tô Tĩnh Hi thì hoàn toàn không nhận ra bầu không khí vi diệu ấy. Cả người của cô nhỏ xíu, đứng sát bên xe, nghiêm túc tập rượt lại từng động tác lên xuống cabin như vừa được giao bài tập về nhà. Tay bám, chân đạp, rồi thử đi thử lại, động tác vụng về nhưng thái độ thì cực kỳ chăm chỉ.
Dáng vẻ tích cực học hỏi ấy khiến giáo viên Phỉ nhìn một lúc liền bật cười ha hả.
"Được rồi, không tập trèo nữa. Mau theo chị."