Chương 11

Trời còn chưa sáng, cả xóm nghèo nơi Tô Tĩnh Hi lớn lên đã náo loạn.

Không phải vì tin tức chiều qua họ vừa nghe được, rằng sáng nay cô gái xinh đẹp nhất vùng sẽ bị gả cho gã đàn ông đê tiện nhất cả huyện.

Cũng không phải vì cơn mưa giông bất chợt kéo tới.

Mà là vì Lưu Dực.

Chiếc xe máy cà tàng của ông ta phóng tới phóng lui như muốn xé toạc màn đêm. Mùi xăng hăng hắc tràn ngập, tiếng chửi thề thô lỗ đập thẳng vào từng vách nhà cũ kỹ, vang lên những âm thanh chát chúa.

Nhất là trước căn nhà của bố đẻ và mẹ kế Tô Tĩnh Hi. Hai đứa em cùng bố khác mẹ của Tĩnh Hi sợ hãi, khóc thét và chạy sang nhà hàng xóm.

Mẹ của chúng thì mặt lúc trắng lúc đỏ.

Bà ta chưa kịp tiếc của vì phát hiện cục tiền dấu trong hòm gỗ đựng quần áo đã biến mất, thì đã sợ tới mức mặt cắt không ra máu, khi Lưu Dực hùng hổ đập cửa:

"Trời còn chưa sáng mà, sao anh đến sớm vậy?"

Bố của Tô Tĩnh Hi vừa dứt lời, Lưu Dực liền xông vào.

"Con gái lớn của ông đâu?"

"Con bé đang ngủ!" Mẹ kế của Tĩnh Hi đinh ninh như vậy.

Nào ngờ, khi bà ta vào buồng ngó thì người đã đi mất. Trong đầu bà ta vội nghĩ tới số tiền kia:

"Chẳng lẽ con nhóc này dám trộm tiền của mình rồi bỏ trốn?"

Nhưng bà ta không kịp phát tiết thì Lưu Dực đã làm thay:

"Mau tìm con gái ông bà về cho tôi." Lưu Dực gầm lên, dáng vẻ chẳng khác gì con sói già bị cướp mất miếng mồi ngon đã treo ngay trước miệng:

"Không tìm được thì lập tức trả tiền, không chỉ là chỗ tiền hôm qua tôi đưa tới, mà tính cả lãi, rõ chưa?"

"Hả?" Mẹ kế của Tô Tĩnh Hi ngồi phịch xuống ghế gỗ cũ, khiến nó ọp ẹp tới sắp đổ.

Bà ta than khóc, vừa tiếc tiền và sợ hãi:

"Ông mau đi tìm con gái ông về đi, không tìm được thì chúng ta đi ăn mày đấy, làm gì có tiền để đền cho ông ta chứ!"

Đối mặt với hiện thực nghiệt ngã, không rõ là vì chút tình phụ tử hiếm hoi bỗng trỗi dậy, hay vì quá đỗi choáng váng, mà bố của Tô Tĩnh Hi lại bật lên một tiếng cười khẽ.

Rút cuộc, mưa đá đi qua.

Cơn điên của Lưu Dực cũng hạ xuống.

Nhà của bố đẻ cùng mẹ kế Tô Tĩnh Hi thực sự rơi vào cảnh cùng cực.

Hơn nửa sổ tiền bán Tô Tĩnh đã bị Lưu Dực lấy lại không sót một đồng, đồ đạc trong nhà, dù cả thứ không đáng giá nhất cũng bị ông ta bắt nợ, ngay cả thửa ruộng nhỏ để trồng khoai cũng không còn.

Trong khi đó, dưới một bầu trời vừa hửng nắng sau mưa, Tô Tĩnh Hi chậm rãi tỉnh dậy sau giấc ngủ ngon nhất từ trước tới giờ của cô.

"A!" Tĩnh Hi khẽ thốt lên khi chợt nhận ra, thứ mà cô vừa mê muội cọ má vào không phải chiếc gối cũ ở nhà, mà là l*иg ngực mềm mại của người khác. Một giây ngại ngùng lướt qua, ký ức chen chúc ùa về.

Tô Tĩnh Hi cuống quýt, ấp úng nói:

"Em, em xin lỗi!"