Chương 10

Rõ ràng chỉ là hai người xa lạ, nhưng sau khi nghe Tô Tĩnh Hi nói, lại liên tưởng tới lý do cô gái này phải trốn đi giữa đêm, lòng Mạnh Phỉ bỗng dưng mềm hẳn xuống.

Nhà bố mẹ của Mạnh Phỉ cũng nghèo. Nghèo đến mức chẳng có gì để khoe khoang.

Hoặc cũng có thể là vì tiền kiếm được đều dồn hết để mua gạo, thịt, nên trong nhà chẳng có món đồ nào đáng giá. Nhưng đổi lại, hai anh em nhà cô đều béo tròn và khỏe mạnh.

Mạnh Phỉ chợt phì cười.

Cô đang điên khùng làm loạn, liều mình tiền về phía trước để thoát nghèo thì lại va vào một cục nợ to đùng.

Mang theo thì chưa biết hoạ hay phúc, nhưng rõ ràng, nếu mặc kệ... thì không làm được.

"Được rồi!" Mạnh Phỉ hạ quyết tâm, giọng nói dứt khoát như đang ký cam kết trọn đời:

"Sau này em ngoan ngoãn theo chị. Phát tài hay không thì chưa biết, nhưng cơm trắng thì sẽ có, trứng thịt cũng sẽ không thiếu cho em ăn."

Tương lai đầy no đủ được mở ra, vậy mà lại chẳng có lấy một lời cảm kích nào đáp lại khiến Mạnh Phỉ đen mặt.

Mạnh Tiêu thì suýt chút nữa bật cười thành tiếng. Vì từ trước tới giờ, chưa có ai dám thờ ơ trước lời nói của chị họ cậu như vậy.

"Nhóc con này muốn trèo lên đầu mình ngồi đấy à?" Mạnh Phỉ vừa định cáu thì khựng lại.

Bởi người trong lòng cô… ngủ rồi!

"Đói quá lả đi? Hay là chạy trốn từ nửa đêm nên thiếu ngủ?" Mạnh Phỉ tự suy diễn rồi cúi xuống.

Tô Tĩnh Hi ngủ rất say.

Cả người tựa hằn vào l*иg ngực Mạnh Phỉ. Gương mặt nhỏ nhắn thả lỏng, hàng mi cong cong rũ xuống, hơi thở đều và nhẹ như mèo con tìm được chỗ trú ngụ an toàn. Làn da trắng nhạt dưới ánh sáng đầu ngày ẩm sương, trông càng mềm mại, vẻ cảnh giác và sợ hãi hoàn toàn tan biến.

"Thật đáng yêu!" Mạnh Phỉ thầm nghĩ, khóe môi cong lên, nhẹ tới mức chính cô cũng không hề hay biết.

Ngay lúc ấy:

"Rào rào!" Mưa như trút. Từng làn nước xối xả rơi xuống, hung hăng như muốn nuốt chửng mọi thứ. Không khí lập tức buốt giá hơn hẳn, cái lạnh len lỏi qua quần áo, thấm thẳng vào da thịt khiến Tô Tĩnh Hi vô thức co người tìm hơi ấm.

Mạnh Phỉ vội vòng tay kéo Tĩnh Hi sát hơn vào lòng mình, dùng chăn dạ và thân nhiệt sưởi ấm cho người trong ngực, động tác tự nhiên như thể đã làm cả nghìn lần.

Gương mặt nhỏ xinh của Tô Tĩnh Hi bỗng ửng hồng, môi mỏng thoáng cong lên một đường cong rất khẽ.

Không biết là vì chăn đệm hôm nay quá mềm, quá ấm, hay bởi trong tim cô, có một điều gì đó quý giá đang lặng lẽ nảy mầm.

Cùng lúc ấy, ở nơi ác mộng của Tĩnh Hi bị bỏ lại, mưa đá đang trút xuống dữ dội.

Giữa màn trời đất hỗn loạn đó, còn có cả một cơn cuồng phong mang tên Lưu Dực.