Chương 1

Vì nhà quá nghèo, mẹ mất sớm, Tô Tĩnh Hi bị chính bố ruột và mẹ kế ép gả cho một người đàn ông goá vợ ở làng bên, đổi lấy một khoản tiền sính lễ đủ để cứu cả gia đình qua mùa đông khắc nghiệt.

Người đàn ông ấy già hơn cả bố của Tĩnh Hi, giàu nứt đố đổ vách, nổi tiếng vũ phu và háo sắc.

Vợ trước của ông ta chính là bị ông ta bạo hành đến sinh bệnh mà chết, chuyện này trong mấy vùng lân cận ai cũng biết, chỉ là không ai dám nói to.

Những năm sau đó, số phụ nữ mà ông ta đưa về nhà còn nhiều hơn số bữa cơm trắng mà các nhà hàng xóm được ăn.

Nhưng không một ai chịu nổi quá hai ngày, hoặc khóc lóc bỏ trốn trong đêm, hoặc liều mạng chạy thoát khi trời chưa sáng.

Còn Tô Tĩnh Hi, năm ấy vừa tròn mười chín tuổi, gầy đến mức đứng trong gió cũng như một nhành lau khô, tưởng chừng chỉ cần một trận bấc quét qua là có thể gãy rạp.

Nhưng Tĩnh Hi lại xinh đẹp nhất vùng, ngay cả mấy huyện lân cận cũng không có cô gái nào bì kịp.

Vẻ đẹp ấy không rực rỡ, không phô trương, mà âm thầm như ngọn đèn dầu trong đêm đông, mỏng manh, nhưng chỉ cần còn cháy thì bóng tối cũng không dám lấn tới.

Tĩnh Hi có gương mặt nhỏ nhắn, làn da trắng nhạt, ngũ quan thanh tú như được gọt bằng nước, hàng mi rũ xuống che đôi mắt đen trong veo. Khi không nói gì, ánh nhìn ấy yên tĩnh đến mức khiến người ta lầm tưởng nàng yếu đuối, nhưng chỉ cần nhìn kỹ sẽ thấy trong đó có một tầng cứng cỏi âm thầm, giống như băng mỏng phủ trên mặt hồ mùa đông.

Tĩnh Hi không biết mình xinh đẹp. Cô chỉ biết nhẫn nhịn để sống sót, và mang theo vẻ đẹp ấy như một điều vô tình, vừa là ân huệ, vừa là tai họa.

Và cuối cùng, tai hoạ thực sự ập tới.

Lúc này, Tô Tĩnh Hi sợ đến mức không dám thở.

Vì gã đàn ông tên Lưu Dực đang nhìn cô không chớp mắt, cái nhìn thèm thuồng trần trụi đến mức khoé miệng ông ta nhếch lên, nước dãi gần như chảy ra.

Ánh mắt ấy không mang theo ham muốn của một con người nhìn con người, mà giống như ánh mắt của dã thú đội lốt người, đang nhìn hàng hoá đã được định giá và sắp sửa mang về nhà để làm thịt.

Mùa đông ở núi đá, sương muối lạnh buốt như bào mòn cả ý chí sống sót của con người.

Nhưng lòng Tô Tĩnh Hi còn lạnh hơn thế.

Bởi người mà cô gọi là "bố" lúc này đang cùng vợ hai của ông ta vui vẻ đếm cục tiền dày cộm, thu được từ việc bán con gái mình như bán một món hàng được giá hời.

Đột nhiên, Lưu Dực đứng bật dậy khỏi ghế, thân hình cao lớn và thô kệch ép sát về phía Tô Tĩnh Hi khiến cô phản xạ theo bản năng, lùi nhanh lại qua cửa lớn vài bước.

Ông ta cười to, tiếng cười khàn đυ.c vang trong gian nhà thấp, mùi rượu nồng phả ra đặc quánh trong không khí:

"Sáng sớm mai tôi đến đón em đi lên huyện làm giấy đăng ký kết hôn." Lưu Dực vừa nói, vừa đưa ánh mắt đυ.c ngàu quét từ mặt xuống cổ của Tĩnh Hi với vẻ thèm khát, rồi ngả ngớn nói tiếp:

"Chiều đón dâu luôn. Thế nào hả, vợ xinh đẹp?"

Ba chữ "vợ xinh đẹp" vừa rơi xuống, ngay cả những người hàng xóm đang đứng ngoài hóng chuyện cũng thấy lạnh sống lưng.

"Khổ thân con bé, gặp ngay người bố không ra gì."

"Đúng vậy, gả cho Lưu Dực kia, không biết có sống nổi qua ngày thứ ba không nữa?"

Tiếng xì xào nối nhau vang lên rất nhỏ. Ai cũng thương xót Tô Tĩnh Hi, nhưng không ai dám đứng ra nói một câu phải trái.

Họ chỉ đứng đó, co cổ trong áo bông cũ, vừa thương hại vừa sợ bị liên lụy.

Ở vùng núi đá này, thương xót là thứ rẻ tiền nhất.

Còn ra tay giúp đỡ thì đắt đến mức không ai dám trả.