“Công việc dạo này vất vả không?”
Tiếng nói trầm thấp của anh cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
Dụ Từ chỉ coi đó là câu hỏi xã giao, liền buông lời chua chát như trước kia: “Không vất vả thì làm sao kiếm được tiền?”
Cận Hoài Tiêu khẽ “ừ” một tiếng, cầm ly sữa đậu nành lên uống, hàng mi dài rũ xuống, giọng thấp hẳn: “Anh biết... mấy năm nay chắc em đã rất vất vả.”
Một câu nói khó hiểu.
Cô không trả lời, xoay người tìm chỗ xa xa, ngồi xuống chiếc xích đu. Cô sợ nếu còn đứng đó, sẽ không kìm nổi cảm xúc mà phát hỏa ngay trước mặt anh.
Hôm nay là ngày hoạt động của Kiều Kiều. Vì con bé, dù có khó chịu đến đâu, cô cũng không thể để bản thân mất kiểm soát, càng không thể để chuyện của hai người ảnh hưởng đến Kiều Kiều, nhất là khi xung quanh còn bao nhiêu phụ huynh và bạn học khác.
Đúng lúc ấy, Kiều Kiều từ cầu trượt chạy lại, lon ton ngồi xuống cạnh Cận Hoài Tiêu, ngẩng mặt hỏi: “Chú, chú đang nhìn cô cháu phải không?”
Cận Hoài Tiêu cắn một miếng bánh bao, thanh âm thật nhẹ: “Kiều Kiều, cô cháu có phải gầy đi không?”
Kiều Kiều co chân ôm gối, líu lo đáp: “Sao chú biết? Ba cũng nói cô gầy đi nhiều lắm. Giờ cô chỉ còn có 42 cân thôi. Ba mẹ suốt ngày giục cô ăn nhiều để mập hơn.”
Động tác của Cận Hoài Tiêu khựng lại. Anh cúi đầu xuống, tiếp tục nhai, nhưng trong miệng chẳng còn nếm được hương vị gì.
42 cân... Với chiều cao 1m67 của Dụ Từ, thể trạng đó hoàn toàn không khỏe mạnh. Trước đây cô vẫn luôn giữ cân nặng trên 50 cân, vì sao lại gầy đi nhiều như thế?
Ba cái bánh bao và một ly sữa đậu nành, vậy mà anh ăn đến hai mươi phút. Mới vừa ăn xong, đột nhiên có một cái bóng phủ trước mặt anh.
Dụ Từ đang đứng trước mặt anh, ánh mắt từ trên cao nhìn xuống: “Vị tiên sinh này, anh ăn xong chưa?”
“...Ừ.”
Cận Hoài Tiêu cẩn thận gom rác bỏ vào thùng, lấy khăn giấy lau miệng, rồi mở vòi nước rửa tay.
Kiều Kiều chạy tới nắm chặt tay cô mình, thì thầm: “Cô ơi, nhiều bạn đang nhìn con.”
Dụ Từ theo bản năng quay đầu lại, quả nhiên, không ít phụ huynh và bọn trẻ đang âm thầm quan sát họ.
Cận Hoài Tiêu bước đến sau lưng cô, bóng dáng cao lớn của anh phủ xuống, tạo thành sự đối lập rõ rệt. Anh cúi đầu, giọng trầm thấp: “Có chuyện gì sao?”
Dụ Từ lấy lại tinh thần. Khoảng cách quá gần khiến cô ngửi thấy hương thơm nhè nhẹ trên người anh. Vẫn mùi chanh thoang thoảng, ban đầu mát lành dễ chịu, nhưng sau lại phảng phất chút chua xót.
Nhiều năm trôi qua, anh vẫn thích loại hương này.
“Không có gì. Mau đi xếp hàng! Kiều Kiều ở lớp giữa.” Cô vừa nói vừa nắm tay Kiều Kiều kéo về phía hàng của lớp.
Đứng vào đội ngũ, Dụ Từ bắt gặp ánh mắt nửa trêu chọc nửa tò mò của cô giáo Trần. Cô chỉ khẽ gật đầu, không mấy để tâm.
Cũng dễ hiểu thôi, trước kia cô luôn một mình đến đón Kiều Kiều. Hôm nay bỗng xuất hiện thêm một “soái ca” bên cạnh, mọi người tất nhiên sẽ sinh lòng hiếu kỳ.
Dụ Từ không giải thích gì thêm, nhận lấy dải băng phân phát cho phụ huynh. Trên đó là mấy chữ Kiều Kiều nắn nót viết: “Phụ huynh của Dụ Kiều Kiều”.
“Phụ huynh.”
Dụ Từ nhìn hai chữ đơn giản kia, không thể tưởng tượng nỗi có một ngày, mình và Cận Hoài Tiêu lại đứng chung dưới danh nghĩa này.
Dải băng trên tay bất ngờ bị cầm lấy.
“Anh làm gì vậy?”
Dụ Từ ngẩng đầu nhìn anh, giọng lạnh lùng. Khuôn mặt cô vẫn xinh đẹp như năm nào, nhưng ánh mắt đã khác, không còn tràn đầy yêu thương như trước, mà thay vào đó là sự cảnh giác, sắc bén và quật cường.
Cận Hoài Tiêu không biểu lộ cảm xúc gì, động tác dứt khoát cầm tay cô, giúp cô quấn dây băng vào cổ tay: “Để anh giúp em. Em tự làm được chắc?”
Dụ Từ lập tức phản bác: “Tôi cần gì anh lo. Có Kiều Kiều giúp cũng được.”
Kiều Kiều chớp chớp mắt, lúng túng đáp: “Con... con buộc không đẹp bằng chú. Thôi để chú làm đi.”
Thực ra, vừa nãy chú lén nháy mắt với cô bé, Kiều Kiều lập tức hiểu ý.
Dụ Từ thì chẳng biết gì, chỉ tưởng con bé thật sự vụng về, hận sắt không thành thép, trừng mắt nhìn Kiều Kiều một cái. Cận Hoài Tiêu không lên tiếng, khóe môi cong cong, tay cẩn thận buộc dây ngay ngắn trên cánh tay cô.
Dụ Từ hạ giọng cảnh cáo: “Xong hoạt động hôm nay, tôi sẽ nói chuyện với anh. Hôm nay là ngày của Kiều Kiều, chúng ta là cộng sự, hiểu chưa?”
“Ừ, anh biết.” Cận Hoài Tiêu khẽ đáp, rồi đưa luôn dải băng của mình cho cô: “Vậy thì, bạn học Dụ, giúp anh một chút đi?”
Dụ Từ nhận lấy, thấp giọng mắng: “Đừng có gọi tôi là “bạn học Dụ” nữa.”
Cận Hoài Tiêu nhướng mày, giọng thong thả: “Vì sao anh không được gọi?”
Dụ Từ nghiến răng, buộc dải băng vào tay anh. Đến lúc thắt nút cuối cùng, cô cố tình siết chặt nút, khiến anh khựng lại một chút.
Vì cái gì anh còn có mặt mũi hỏi? Đúng là đồ không biết xấu hổ!
Cận Hoài Tiêu không giận, tự tay nới lỏng dây cột, trong mắt vẫn thấp thoáng ý cười.
Kiều Kiều lấy tay che miệng cười lén, lập tức bị cô mình vươn tay véo một cái, cô bé vội vàng trốn ra sau lưng Cận Hoài Tiêu.
Dụ Từ quay mặt đi, không thèm nhìn hai người kia nữa. Cô đứng ngay ngắn trong hàng, Cận Hoài Tiêu bước đến sóng vai, ở giữa còn kẹp một Kiều Kiều nhỏ xíu.