Không thể nào là anh.
Năm xưa cô dứt khoát chia tay như thế, sao Cận Hoài Tiêu có thể quay lại tìm cô?
Đèn đỏ chuyển xanh, Dụ Từ hít sâu một hơi, tiếp tục lái xe, không nhờ Dụ Kiều Kiều trả lời tin nhắn nữa.
Hôm nay nhà trẻ tổ chức hoạt động gia đình nên con đường phía trước bị chiếm hết chỗ đậu xe. Dụ Từ đành lái xe vào bãi đậu xe gần trung tâm thương mại, vai đeo cặp sách nhỏ của Dụ Kiều Kiều, rồi dắt bé đến quán ăn sáng gần trường mua bánh bao và sữa đậu nành.
Dụ Kiều Kiều hỏi: “Cô ơi, cái này mua cho chú à?”
Dụ Từ xoa đầu bé: “Ừ, chú còn chưa ăn sáng. Người ta dậy sớm như vậy là để giúp đỡ Kiều Kiều nhà mình mà.”
Trước cổng trường đã có rất đông phụ huynh. Dụ Từ đảo mắt nhìn quanh, nhưng không thấy bóng dáng quen thuộc của người đàn ông trong trí nhớ.
Cô cúi đầu, nhắn tin: [Chào anh, anh đang ở đâu vậy?]
J trả lời: [Ở cổng trường.]
Tin nhắn vừa mới gửi tới, phía bên kia lại nhanh chóng bồi thêm một câu: [Tôi thấy cô rồi.]
Dụ Từ ngẩng đầu lên, vừa liếc mắt đã nhìn thấy trong đám đông ồn ào một chàng trai nổi bật đang bước về phía cô.
Dù ở bất cứ đâu, bất cứ lúc nào, anh vẫn luôn là người đầu tiên lọt vào mắt cô.
Anh bước ra khỏi đám đông, đứng cách cô khoảng mười bước. Mặc một bộ đồ thể thao đen rộng rãi, đi giày sneakers, đầu đội mũ lưỡi trai che nửa khuôn mặt, nhưng không thể che giấu những đường nét sắc sảo ấy.
Thời gian dường như chẳng lấy đi được gì từ anh. Dù đã gần ba mươi, anh vẫn có dáng vẻ như chàng trai vừa mới tốt nghiệp đại học, khí chất trẻ trung, cương nghị chưa từng phai nhạt theo năm tháng, dù là năm xưa hay hiện tại.
Ánh mắt anh hướng về cô, không biểu cảm, giọng trầm thấp vang lên: "Anh thấy em rồi."
Dụ Từ không hiểu vì sao anh cần phải lặp lại câu đó, nhưng chỉ cần nhìn gương mặt kia, trong khoảnh khắc, cô bỗng muốn quay người bỏ chạy.
Cô vừa lùi lại một bước, thì Kiều Kiều kéo tay cô lại, ngây thơ hỏi: “Cô ơi, đây là chú hả?”
Dụ Từ còn chưa kịp trả lời, Cận Hoài Tiêu đã bước tới. Với dáng người cao ráo và sải chân dài, chỉ vài bước anh đã đứng trước mặt họ, rồi ngồi xuống ngang tầm với Kiều Kiều.
“Ừ, là chú. Chú đến giúp cô con, cùng tham gia hoạt động hôm nay của con.”
Kiều Kiều ôm lấy eo Dụ Từ, tươi cười nói: “Chú ơi, chú đẹp trai ghê á!”
Cận Hoài Tiêu bật cười: “Kiều Kiều cũng xinh lắm.”
Tất nhiên, anh biết tên bé là Kiều Kiều.
Năm nay Kiều Kiều đã năm tuổi. Ngày đầy tháng của bé, chính Cận Hoài Tiêu là người bế cô bé trong lòng. Khi đó, Dụ Từ và anh vẫn còn bên nhau.
Dụ Từ không phản ứng gì, chỉ cúi đầu nhìn Cận Hoài Tiêu.
Anh đứng dậy, yết hầu khẽ động, chủ động lên tiếng giải thích: “Tài khoản WeChat đó là của anh. Là tài khoản công việc. Em chưa từng xóa nó.”
Dụ Từ im lặng.
Sau khi chia tay, cô chỉ xóa tài khoản chính của anh. Cô vẫn nghĩ anh chỉ dùng một tài khoản duy nhất.
Cho đến tận bây giờ cô mới nhớ ra, mấy tháng trước khi họ chia tay, Cận Hoài Tiêu bắt đầu khởi nghiệp. Khi đó, danh bạ bạn bè của anh toàn là những người từng thấy ảnh du lịch cặp đôi của hai người, trông có vẻ không phù hợp với công việc, nên cô gợi ý anh tạo một tài khoản phụ chuyên dùng cho công việc, nhìn chuyên nghiệp hơn. Người bạn đầu tiên được thêm vào... chính là cô.
Cận Hoài Tiêu đặt ảnh đại diện và tên tài khoản theo phong cách từ thời cấp ba của mình, tùy tiện đến mức cô không mấy bận tâm.
Sau này, họ chưa từng nhắn tin qua tài khoản đó, khiến cô quên luôn sự tồn tại của nó. Dụ Từ cũng chưa bao giờ chủ động dọn dẹp danh bạ, nên càng không nhận ra người đang nhắn cho mình lại chính là anh.
Cô đã từng nhiều lần tưởng tượng cảnh chạm mặt bạn trai cũ, dù sao quê anh cũng ở đây. Dù năm đó anh từng cãi vã dữ dội với gia đình, quyết định rời đi và không quay lại, nhưng ai biết được? Lỡ một ngày anh và người nhà làm hòa, rồi về quê ăn Tết, hoặc ghé thăm họ hàng thì sao?
Liệu khi đó, họ có vô tình chạm mặt? Có khi cả hai đã có gia đình riêng, dắt theo bạn đời và con cái, chỉ gật đầu chào nhau rồi lại lướt qua nhau.
Cô chưa từng nghĩ, lần gặp lại sẽ diễn ra theo cách này, trước cổng một trường mẫu giáo, trong vai trò... cộng sự cùng tham gia một hoạt động cho phụ huynh.
Thế giới này đúng là biết trêu người.