Chương 2.2: Số WeChat đó là của anh

Sáu giờ sáng, tiếng chuông báo thức vang lên đánh thức Dụ Từ. Cô liếc nhìn điện thoại, thấy vẫn còn tin nhắn chưa đọc. Đuôi mày khẽ nhướng, cô cứ tưởng "J tiên sinh" đã ngủ từ lâu, không ngờ lại nhắn tin trả lời lúc đó.

Dụ Từ lịch sự trả lời: [Lát nữa gặp.]

Gửi tin nhắn xong, cô đặt điện thoại xuống rồi đi sang phòng Dụ Kiều Kiều. Hai cô cháu ăn sáng cùng nhau, đúng 7 giờ thì ra khỏi nhà.

Khi tin nhắn mới được gửi đến, điện thoại của Dụ Từ đang trong tay Kiều Kiều. Con bé đang chơi game "rắn săn mồi". Nhìn thấy tin nhắn, Kiều Kiều gọi: “Cô ơi, chú nhắn tin nè!”

Dụ Từ đang lái xe nên không rảnh để trả lời. Cô không quay đầu lại, chỉ nói: “Con xem chú nói gì?”

Kiều Kiều mở khung trò chuyện, vừa kịp nhận ra vài chữ: “Chú bảo là chú đến rồi.”

Dụ Từ ngạc nhiên: “Sao nhanh vậy? Con hỏi chú xem đã ăn sáng chưa?”

Nếu cô nhớ không nhầm thì người kia sống ở khu vực phía nam vòng đai ba, từ đó tới trường mẫu giáo cũng phải hơn một tiếng lái xe. Tức là anh ta phải dậy từ hơn 5 giờ sáng.

Kiều Kiều mới học lớp chồi, chưa biết gõ nhiều chữ. Cô bé bèn gửi tin nhắn thoại với giọng lanh lảnh: “Chú ơi, cô bảo con hỏi chú ăn sáng chưa?”

Nói xong, con bé lại tiếp một đoạn nữa: “Con chưa biết viết nhiều chữ, chú nói bằng giọng đi nha, cô con đang lái xe.”

Một lát sau, đầu bên kia gửi lại một tin nhắn thoại: "Chưa, chú vẫn chưa ăn gì."

Giọng nói trầm thấp, mát lạnh vang lên từ điện thoại. Đúng lúc ấy, xe dừng lại chờ đèn đỏ, Dụ Từ bất ngờ đạp phanh gấp.

Chiếc điện thoại rơi xuống sàn xe, Kiều Kiều giật mình, vội cúi xuống nhặt lên.

“Cô ơi, có chuyện gì vậy?”

Dụ Từ nhắm mắt lại. Trong khoảnh khắc đó, cô gần như nghĩ mình đang nằm mơ, hoặc là công việc căng thẳng quá khiến cô sinh ảo giác.

Cô hít sâu rồi thấp giọng bảo: “Kiều Kiều, con mở lại đoạn đó một lần nữa.”

"Chưa, chú vẫn chưa ăn gì." Sáu chữ ấy lại vang lên lần nữa.

Giọng nói trầm và lạnh, nhưng nhẹ nhàng.

Thật ra, hồi học cấp ba, Dụ Từ thích Cận Hoài Tiêu cũng có lý do. Giống như từ “hoàn hảo” được sinh ra để dành cho anh vậy, một nam sinh mà bất kỳ cô gái nào cũng phải rung động.

Thành tích xuất sắc, tính cách điềm đạm, dáng người cao gầy, gương mặt nổi bật đến mức xa xa cũng dễ nhận ra. Bộ đồng phục học sinh cứng nhắc khoác lên người anh lại cho cảm giác như người mẫu sải bước trên sàn diễn.

Đã vậy, giọng nói còn dễ nghe. Những lúc giảng bài cho cô, kiến thức toán học dù mơ hồ đến mấy cũng trở nên dễ hiểu hơn phần nào nhờ cách anh truyền đạt.

Sau kỳ thi đại học, Cận Hoài Tiêu tỏ tình. Họ đến với nhau một cách rất tự nhiên, như nước chảy mây trôi. Cả hai học cùng thành phố, chỉ cách nhau hơn mười phút đi xe, muốn gặp là gặp được.

Từ năm 16 tuổi quen nhau, 19 tuổi yêu nhau, đến 22 tuổi chia tay là sáu năm gắn bó. Vậy mà suốt từng ấy thời gian, hôm nay cô mới lại được nghe giọng nói ấy.

Anh gọi tên cô, dù là lúc giận dữ, giọng vẫn êm tai lạ lùng.

“Tiểu Từ, Tiểu Từ, Tiểu Từ.”

Dụ Từ siết chặt tay lái, khẽ nói: “Phát lại lần nữa.”

Dụ Kiều Kiều không hiểu lý do, nhưng vẫn nghe lời cô.

“Phát lại.”

“Phát nữa đi.”

“Kiều Kiều, cho cô nghe thêm lần nữa.”

Tận đến lần thứ 15, Kiều Kiều mới ngơ ngác hỏi: “Cô ơi, cô sao vậy?”

Dụ Từ chợt cảm thấy choáng váng. Đã 5 năm rồi cô chưa từng gặp lại Cận Hoài Tiêu. Sau khi chia tay, cô xóa hết mọi liên lạc, chặn số, xóa ảnh, xóa cả ký ức, ném hết đồ anh tặng cô.

Cô dứt khoát về quê, cắt đứt liên lạc với bạn bè cấp ba. Mọi thứ thay đổi theo thời gian, những đêm trắng mất ngủ vì nhớ anh cũng trôi dần theo năm tháng.

Đến mức bây giờ, cô không chắc liệu giọng nói kia có thật sự là của Cận Hoài Tiêu hay không nữa.

Ban đầu còn thấy quen, nhưng nghe nhiều lại cảm thấy có gì đó xa lạ.

Giống như viết tên một người đến cả ngàn lần, đến cuối cùng lại không còn nhận ra ba chữ “Cận Hoài Tiêu” nữa.

Cô cảm thấy giọng nói đó giống anh, rồi lại thấy không giống chút nào.

Hơn nữa... chẳng phải Cận Hoài Tiêu đang ở nơi khác sao?

Anh không thể nào xuất hiện ở đây được. Cô đã xóa sạch mọi liên lạc với anh rồi. Có lẽ giọng nói kia chỉ đơn giản là giống thôi.

Dù không hiểu vì sao mới chỉ cách đây một tháng mà giọng nói khác đi như vậy, nhưng cô vẫn chắc chắn một điều, đó không thể là Cận Hoài Tiêu.