Chương 1.4: J

Dụ Từ quay đầu nhìn Kiều Kiều. Bé con khi ngủ rất đáng yêu, bé rất giống mẹ, thông minh, mạnh mẽ, chuyện gì cũng muốn đứng đầu, chuyện gì cũng có thể giành được vị trí đầu tiên.

Năm ngoái, vợ chồng Dụ Thần xin nghỉ phép để tham gia hoạt động gia đình. Họ đã giúp bé giành được một chiếc đèn ngôi sao, Kiều Kiều vui sướиɠ rất lâu, còn treo chiếc đèn ấy trong phòng suốt mấy ngày liền.

Đang do dự thì Từ nữ sĩ lại gửi thêm một tin nhắn đến.

[Tiểu Từ, mẹ không hiểu con đang cố chấp điều gì. Người đề nghị chia tay là con, mấy năm nay không tiếp xúc ai khác cũng là con. Con cứ mãi dậm chân tại chỗ, người ta thì biết đâu đã sớm kết hôn rồi.]

Dù sao thì Cận Hoài Tiêu cũng bằng tuổi cô, năm nay đã hai mươi bảy, học vấn cao, sự nghiệp vững vàng, lại có ngoại hình. Những năm qua chắc gì bên cạnh anh không có ai.

Dụ Từ gửi tin nhắn lại cho mẹ: [Vâng ạ, con sẽ thử tìm hiểu thêm.]

Cô lục lại danh bạ, tìm ra cái tên mà trong ấn tượng là dùng ảnh đại diện trống trơn. Trước đây, cô từng trò chuyện với anh ta vài lần, còn từng hỏi vì sao lại để ảnh trắng. Anh ta bảo vì cửa hàng ăn uống của mình tên là “Chỗ Trống”.

Điện thoại lần trước bị Kiều Kiều nghịch làm mất dữ liệu, nên toàn bộ lịch sử tin nhắn đều không còn, cô cũng không để ý gì nhiều. Khi bấm vào khung hội thoại với tài khoản kia, giao diện trò chuyện cũng trống rỗng.

Dụ Từ nhắn trước một câu: [Anh có ở đó không?]

Tin nhắn được đáp lại rất nhanh: [Có.]

Dụ Từ gõ tiếp: [Chuyện xem mắt có thể gác lại một chút không? Tạm thời tôi có việc muốn nhờ anh giúp. Xong việc, tôi sẽ mời anh một bữa cơm. Anh có rảnh không?]

Viết xong, cô cảm thấy câu từ hơi khô khan, bèn gửi thêm một sticker mèo nhỏ đang cố gắng sống sót.

Đối phương im lặng, Dụ Từ bất giác cảm thấy bất an, đợi mãi vẫn không thấy hồi âm. Chừng mười phút trôi qua, cô bắt đầu băn khoăn liệu mình có đường đột quá không, liệu có khiến người ta thấy khó xử?

Rất lâu sau, đối phương mới trả lời: [Cô nói đi.]

Dụ Từ liền gửi đoạn tin nhắn đã chuẩn bị sẵn: [Trường học của cháu gái tôi có hoạt động gia đình, trong đó có nhiều trò chơi cần hai người phối hợp. Anh chị tôi đều đang đi công tác, nên chúng tôi đang thiếu người. Anh xem có tiện giúp tôi không?]

Tin nhắn vừa gửi đi, đối phương đã lập tức trả lời: [Được, gửi địa chỉ cho tôi.]

Dụ Từ thầm thở phào nhẹ nhõm, vội vàng nhắn cảm ơn: [Cảm ơn anh, chỉ cần một ngày thôi, là thứ sáu tuần này.]

[Ừ, được, tôi có thời gian.]

Anh quả thật là người tốt. Dụ Từ gửi địa chỉ trường học qua, lại hỏi thêm: [Vậy mai tôi liên hệ anh trước nhé?]

[Được.]

Dụ Từ lúc này mới thực sự yên tâm. Cuối cùng cũng giải quyết xong chuyện của Kiều Kiều. Ngày mai cô có thể tranh thủ điều chỉnh ca làm, vừa khéo thứ Sáu sẽ được nghỉ.

Cô bấm vào ảnh đại diện trống không của đối phương. Tên hiển thị chỉ là một chữ cái viết hoa “J”. Trước đây cô chưa đặt ghi chú, có lẽ người ta đã đổi tên tài khoản.

Trong phần giới thiệu bạn bè của anh ta cũng không có gì cả.

Dụ Từ lấy làm lạ. Trước đây lúc cùng Từ Hà đi ăn chung với chàng trai kia, cô nhớ anh ta rất cởi mở, nói chuyện sôi nổi, không ngại chia sẻ gì. Sao lại không có bất cứ bài viết hay chia sẻ nào?

Phong cách này... lại giống một người.

Cận Hoài Tiêu cũng như vậy. Hồi cấp ba, anh luôn để ảnh đại diện trống, cả trang cá nhân cũng không có bài đăng nào. Mãi đến khi lên đại học, sau khi họ chính thức yêu nhau, cô mới thay đổi ảnh đại diện đôi, đăng những bức ảnh hai người chụp chung lên dòng thời gian, lúc ấy anh mới có chút hơi thở của “người sống”.

Cận Hoài Tiêu... lại là Cận Hoài Tiêu.

Dụ Từ mím môi, tắt điện thoại rồi đứng dậy rời khỏi phòng.

Họ đã chia tay từ lâu.

Dù từng yêu sâu đậm đến đâu... cũng chỉ là chuyện “đã từng” mà thôi.