Chương 1.3: J

Nhưng từ nhỏ Dụ Từ đã sống trong một gia đình ly hôn. Ba mẹ cô chia tay từ sớm. Từ nữ sĩ vốn là người yêu tự do, rảnh rỗi là đi du lịch khắp nơi. Thi thoảng trở về nước mới hẹn ăn cơm cùng Dụ Từ và Dụ Thần. Còn về cậu con trai nhà dì Trần kia, cô chỉ gặp nhiều khi còn nhỏ, sau này lớn lên thì gần như không liên lạc. Dụ Thần và Lâm Kim Miên thì thân thiết với cậu ấy hơn.

Về sau, Từ nữ sĩ vì lo lắng cho con gái nên quyết định giới thiệu người mà bà hiểu rõ để có thể an tâm gả con gái. Tính toán kỹ càng cùng người bạn thân, bà hỏi ý con trai của bạn, thấy cậu ta cũng có vẻ có cảm tình với Dụ Từ nên đưa thông tin liên lạc cho cô, mong hai người có thể hẹn hò riêng để tìm hiểu nhau.

Dụ Từ lướt lướt điện thoại. Sau khi lưu số liên lạc, anh ta đã chủ động hẹn cô đi ăn, nhưng cô kiếm cớ hoãn lại.

Từ nữ sĩ lại gửi tin nhắn WeChat đến: [Tiểu Lâm là đứa nhỏ do mẹ nhìn lớn lên. Tính cách nó rất vui vẻ. Gần đây nó đang nghỉ phép, nói là muốn gặp con. Hay là hai đứa đi ăn một bữa cơm rồi xem phim thử xem sao?]

Dụ Từ thật sự không có tâm trí, tùy tiện đáp lại: [Mẹ, con đang bận chút việc, để sau rồi nói.]

Cô đặt điện thoại xuống, cầm khăn và quần áo đi vào phòng tắm. Tắm xong bước ra thì cũng đã hơn mười giờ.

Cô mở điện thoại, thấy có tin nhắn từ Dụ Thần.

[Anh và chị dâu em đã hỏi đồng nghiệp trong khoa, nhưng ai cũng đang bận. Em cũng biết ngành của tụi anh mà. Nếu không thì từ từ đã, mai anh hỏi tiếp giúp em nhé?]

Dụ Từ thấy thế càng thêm nôn nóng. Cô nằm trên giường, nhắn lại: [Không cần đâu, để em tự tìm bạn.]

Nhắn xong, cô lại gửi thêm một tin: [Kiều Kiều rất nhớ hai người, có thời gian thì gọi video cho con bé nhé.]

Dụ Thần không hồi âm ngay. Lúc này anh đang trực đêm, còn Lâm Kim Miên thì làm ở khoa cấp cứu, bận đến không thở nổi, Dụ Từ cũng không muốn làm phiền chị ấy.

Cô nằm lì trên giường một lúc lâu rồi mới đứng dậy, đi sang phòng Kiều Kiều. Nửa căn phòng là giường tầng phủ kín thú bông, tủ quần áo treo đầy váy công chúa, cả căn phòng phủ sắc hồng ngọt ngào, đúng kiểu phòng công chúa nhỏ mà bao bé gái mơ ước.

Dụ Từ ngồi xuống mép giường, kéo chăn đắp lại cho Kiều Kiều.

Cô ngồi nhìn con bé một lúc, thì điện thoại vang lên tiếng thông báo tin nhắn.

Là Dụ Thần nhắn lại, kèm theo một biểu cảm vô cùng đáng thương.

[Tiểu Từ, thật xin lỗi! Gần đây anh bận quá. Ngày mai anh với chị dâu sẽ gọi video cho Kiều Kiều. Sắp tới lễ 5-1 rồi, em dẫn con bé đi chơi đâu đó nhé. Chi phí để anh lo, cứ thoải mái ăn chơi. Em thấy thiếu gì thì cứ mua, anh trả.]

Anh trai cô lại chuyển khoản cho cô một vạn tệ. Sau khi Kiều Kiều ra đời, nhà họ Dụ nuôi dưỡng bé trong đủ đầy sung túc. Bé con muốn gì cũng được đáp ứng, chỉ duy nhất không thể cho được, là sự đồng hành của cha mẹ.

Dụ Từ không khách sáo, nhận lấy khoản tiền của anh, dự định sẽ đưa Kiều Kiều đến chơi ở khu công viên giải trí mới khai trương. Nhân tiện mua thêm vài bộ váy xinh xắn cho bé, rồi dẫn bé đi ăn những món ngon.

Cô ngồi bên mép giường của Kiều Kiều, mở danh bạ trong điện thoại ra tìm lần nữa. Quan hệ xã giao của cô vốn không rộng, muốn tìm một người rảnh rỗi ở thành phố này, lại tính cách tốt, phối hợp ăn ý, và sẵn lòng tham gia mấy hoạt động kiểu này thì thật sự là không có ai phù hợp.

Không đúng, hình như là có.

Người mà mẹ cô đang giới thiệu để xem mắt.

Anh ta nhỏ hơn cô một tuổi, tính cách rất hoạt bát, dễ gần. Công việc cũng nhẹ nhàng, đang mở một cửa hàng ăn uống, hẳn là có thể thu xếp thời gian.

Nhưng lần trước cô đã từ chối lời mời của người ta, giờ lại nhắn hỏi nhờ giúp đỡ, liệu có bị đánh giá không hay?