Chương 11.1: Dụ Từ, em trốn cái gì chứ?

Khi Dụ Từ kịp phản ứng thì cô đã bước vào lều.

Nhà trường dựng mấy chục lều nhỏ để nghỉ ngơi, nhưng lúc này tiệc lửa trại đang náo nhiệt, phụ huynh và bọn trẻ phần lớn đều ở ngoài ăn uống vui chơi. Lều cô bước vào không có ai, khi tấm mành buông xuống thành một khoảng không gian chỉ thuộc về riêng mình.

Tay Dụ Từ đang run, cô đặt tay lên ấm trà, định rót cho mình một ly nước. Nhưng vì quá run, nước ấm tràn ra, ướt cả mu bàn tay và cổ tay áo.

Ấm trà bị người khác đón lấy. Dụ Từ quay đầu, thấy Cận Hoài Tiêu không biết đã theo vào từ lúc nào. Anh rót trà, đưa cho cô một chiếc ly giấy.

“Uống đi, là nước ấm.”

Dụ Từ nhận lấy, cau mày hỏi: “Kiều Kiều đâu?”

“Đang vẽ ô giấy với Nhạc Nhạc, có ba mẹ Nhạc Nhạc ở cùng nữa.”

Nói cách khác, trong lều giờ chỉ còn hai người.

Dụ Từ tìm chỗ ngồi xuống, cúi đầu uống trà, không định giải thích vì sao vừa rồi vội vàng bỏ chạy, cũng coi như anh không tồn tại.

Cận Hoài Tiêu bước đến, bóng anh phủ trọn lên người cô.

Ngón tay Dụ Từ siết lấy ly trà, động tác uống ngừng lại, nhưng vẫn không ngẩng đầu.

Cận Hoài Tiêu quỳ một gối xuống trước mặt cô, ở góc độ này, hai ánh mắt đối diện thẳng nhau.

“Dụ Từ, chúng ta nói chuyện đi.”

Cô lạnh giọng: “Giữa chúng ta còn có gì để nói?”

“Vừa rồi em chạy gì chứ?” Mặt Cận Hoài Tiêu lạnh như tiền: “Anh gọi em là bạn học Dụ, em chạy cái gì?”

Dụ Từ mắt lạnh nhìn anhh: “Đã chia tay rồi, anh còn gọi tôi là bạn học Dụ? Thấy hợp sao?”

“Không hợp à? Chúng ta chẳng phải từng là bạn học cấp ba sao, hôm nay anh gọi như vậy thì có gì sai?”

“Cận Hoài Tiêu, anh đừng giả vờ, anh biết cách xưng hô đó có ý nghĩa gì chứ?”

“Đương nhiên anh biết.” Cận Hoài Tiêu dừng lại, khóe môi hơi nhếch, đôi mắt sắc bén nặng nề dán chặt vào cô: “Anh tưởng em đã quên rồi.”

Cô sao có thể quên được?

Bình thường anh gọi cô là Tiểu Từ, nhưng khi làm nũng lại thích gọi “bạn học Dụ”. Ngay cả những đêm họ bên nhau, giọng anh khàn đi vì hạnh phúc, vừa cắn vành tai cô vừa khe khẽ gọi bên tai.

Dụ Từ vẫn ngồi yên, thoạt nhìn trấn tĩnh: “Cận Hoài Tiêu, rốt cuộc anh muốn nói gì?”

Cận Hoài Tiêu đứng dậy, kéo ghế ngồi đối diện. Đôi chân dài duỗi ra, vừa khéo chặn hai bên ghế cô.

“Muốn nói chuyện em hứa mời anh ăn cơm, chuyện năm đó vì sao chia tay, và cả chuyện bệnh của em.”

Bàn tay Dụ Từ vô thức siết chặt, chiếc ly giấy bị bóp bẹp, nước ấm tràn ra. Cận Hoài Tiêu cúi đầu, bình thản cầm lấy ly ném vào thùng rác, rồi rút khăn giấy lau mu bàn tay và ống tay áo cho cô.

Dụ Từ né sang bên: “Tôi không hiểu anh nói gì, tôi không có bệnh.”

“Em vốn không giỏi nói dối.”

Cận Hoài Tiêu giơ chân kéo ghế cô lại gần, lực đủ mạnh để cả người cô bị kéo về phía anh.

Dụ Từ giận dữ: “Cận Hoài Tiêu, anh làm cái gì vậy!”

Anh nhìn chằm chằm cô, ánh mắt lạnh lẽo: “Có phải em bị bệnh chán ăn không?”

Đồng tử Dụ Từ co lại, thoáng hoảng loạn, nhưng rất nhanh cô đã lấy lại bình tĩnh: “Chỉ là ăn uống không tốt.”

“Chán ăn chỉ là kén ăn đơn thuần, hay do bệnh khác?”

“Tôi không có bệnh!”

Như thể không nghe thấy, anh nói tiếp: “Anh đã tra rồi. Nguyên nhân chán ăn, ngoài bệnh lý ra thì chỉ còn tâm lý. Nếu em có vấn đề tiêu hoá hay nội tiết, cũng không đến mức né tránh dữ vậy khi anh và Kiều Kiều hỏi.”

Dụ Từ bật dậy: “Cận Hoài Tiêu, anh nghe không hiểu tiếng người à, tôi không có bệnh!”

“Dụ Từ, em không dám nói cho người khác, là có vấn đề tâm lý, đúng không? Lo âu? Trầm cảm? Hay chỉ đơn thuần là chán ăn?”

Dụ Từ vòng qua chân anh, quay lưng muốn đi.

Cổ tay bị níu lại, Cận Hoài Tiêu dùng lực kéo lại, rồi ôm cô từ phía sau. Thân hình anh cao lớn, rắn rỏi qua năm tháng rèn luyện, dễ dàng gói gọn cô trong vòng tay, ép sát vào l*иg ngực.

Dụ Từ vùng vẫy: “Anh làm cái gì vậy!”

Anh vừa ôm đã buông, Dụ Từ lập tức thoát khỏi vòng tay, nhanh chóng lùi ra xa.

“Anh có bệnh đúng không!” Dụ Từ cảm thấy anh thật sự có bệnh. Mới mấy năm không gặp mà nam thần trường học giờ thành lưu manh, vừa gặp đã lôi kéo bạn gái cũ.

Yết hầu Cận Hoài Tiêu khẽ nhúc nhích, Dụ Từ rõ ràng thấy trong mắt anh ánh lên sắc đỏ.

Hai người đứng giằng co cách nhau vài bước. Bên ngoài lều có người đi ngang, tiếng trẻ con ríu rít trò chuyện với cha mẹ, ánh lửa trại hắt bóng lên vải lều, sắc đỏ cam, vàng lục, xanh tím thay đổi liên tục.

Ánh sáng lay động, gương mặt hai người khi mờ khi tỏ.

Hơi thở anh bao quanh, mang theo mùi vị thanh chát gợi nhớ mùa hè. Dụ Từ thoáng thất thần nghĩ, bây giờ đã cuối tháng tư, chỉ vài ngày nữa là lập hạ.

Cô đang nghĩ cái gì thế này?

Dụ Từ cười nhạt, xoay người định đi.

Cận Hoài Tiêu bất ngờ gọi: “Dụ Từ!”

Giọng anh rất thấp, rất nhẹ, bị tiếng ồn bên ngoài át mất phân nửa, nhưng cô lại nghe rõ từng chữ.

“Em gầy đi nhiều quá.”

Anh ôm cô toàn xương, áp vào ngực mà đau nhói. Khi ôm eo cô, chỉ cần một tay cũng đủ vòng qua. Bộ đồ thể thao rộng thùng thình áp sát cơ thể, anh sờ rõ từng khung xương sườn.

Dụ Từ vốn hay mặc đồ rộng, nhìn từ xa chỉ thấy gầy, nhưng khi ôm vào, anh mới cảm nhận hết cô gầy đến mức nào.

“Xin lỗi, Dụ Từ!”

Anh xin lỗi vì điều gì?

Cô không biết, nhưng nghe như có nghẹn ngào, thoáng qua rồi biến mất. Anh không nói gì thêm, còn cô cũng không quay đầu lại xác nhận.

Hoạt động ngoài trời kết thúc lúc 8 giờ tối. Xe Dụ Từ đỗ ở trường, cô phải ngồi xe buýt về trường mầm non rồi mới có thể đưa Kiều Kiều về nhà.

Kiều Kiều vẫn ngồi cạnh Nhạc Nhạc, còn Dụ Từ và Cận Hoài Tiêu ngồi đúng chỗ lúc đến.

Cả buổi tối cô không ăn gì, vừa lên xe bụng đã cồn cào. Mấy lần Cận Hoài Tiêu bảo cô uống nước, Dụ Từ đều phớt lờ, cố chịu suốt quãng đường.