6 giờ tối, Dụ Thần gọi video đến.
Anh lớn hơn Dụ Từ tám tuổi, năm nay 35, cùng vợ là Lâm Kim Miên đều làm việc ở Bệnh viện Nhân dân số 3 của thành phố. Một người trực cấp cứu, một người là bác sĩ ngoại khoa, ngày nào cũng bận đến mức chẳng thấy bóng dáng.
Trong màn hình, Dụ Thần vừa ăn cơm vừa nói chuyện trong trạng thái đầu bù tóc rối, quầng thâm hai mắt.
Người nhà họ Dụ đều có ngoại hình không tệ. Năm xưa, Dụ Thần từng là nhân vật nổi bật ở Đại học Y với dáng người cao, gương mặt sáng sủa, ăn mặc lúc nào cũng chỉn chu. So với với dáng vẻ nhếch nhác hiện tại thì như hai người khác nhau.
Dụ Từ nhíu mày: “Em nhớ anh mới đi làm được bảy năm thôi mà?”
Dụ Thần liếc cô: “Đợi em thử xem đi, mỗi ngày ba giờ sáng ngủ, tám giờ phải dậy. Qua một hai năm, xem em còn cười nổi không. Tan ca về nhà y như vừa được mãn hạn tù.”
Dụ Từ bật cười, ôm gối tựa lưng, vừa nhàn nhã vừa trêu: “Thế chị dâu đâu?”
“Vừa nhắn tin, nói mới giao ca xong, lát nữa về ăn cơm.” Dụ Thần uống ngụm nước, than một tiếng: “Mệt thật, mệt muốn chết.”
Dụ Từ biết anh khổ cực, nhưng cũng chẳng buông tha chọc ghẹo, dù sao vẫn là anh em ruột.
“Để em đặt cho anh chị ít bánh ngọt, gửi tới ký túc xá. Hai người tan làm tiện ghé lấy.”
“Cảm ơn em gái.” Dụ Thần chắp tay trước ngực, giả bộ cung kính: “Anh muốn một tiramisu vị matcha với một cheesecake. Nếu được thì cho thêm cái soufflé khoai tây nhé?”
Dụ Từ lườm: “Biến đi.”
Mồm thì mắng, nhưng đơn hàng thì cô vẫn đặt đầy đủ, chọn khung giờ giao lúc 9 giờ tối.
Dụ Thần vừa ăn tiếp vừa hỏi: “Con gái anh đâu?”
Dụ Từ đáp: “Đang dự tiệc lửa trại ngoài kia, đi chơi rồi.”
“Đi một mình à?”
“Không. Có bạn đi cùng.” Dụ Từ ngừng một nhịp, né tránh nhắc đến Cận Hoài Tiêu, chỉ trả lời nước đôi cho xong.
Dụ Thần ngẩng đầu, như vừa phát hiện gì đó, nheo mắt dí sát vào màn hình: “Tiểu Từ, em dịch sang trái chút.”
Dụ Từ không hiểu, cũng dịch người sang: “Anh làm gì thế?”
Dụ Thần nói chậm rãi: “Anh có nhìn nhầm không, sao lại thấy giống Cận Hoài Tiêu vậy?”
Dụ Từ: “...”
Cô lập tức dịch người trở lại, cố tình che khuất màn hình: “Anh nhìn nhầm rồi. Bên ngoài còn có tiệc tối, kết thúc là xong hết tất cả hoạt động. Đợi hơn 9 giờ, em để Kiều Kiều gọi điện cho anh.”
Không chờ Dụ Thần kịp hỏi thêm, cô cúp máy luôn.
Mành lều không biết bị ai vén lên từ lúc nào, ngồi trong lều nhìn ra, Dụ Từ vừa vặn thấy Cận Hoài Tiêu nắm tay trái Kiều Kiều, tay phải bưng khay trái cây, hai người quay lưng lại, ngồi trước chiếc bàn nhỏ có bày bánh kem.
Năm xưa Dụ Thần cũng thân với Cận Hoài Tiêu, chỉ nhìn bóng lưng đã nhận ra ngay. Dụ Thần và Lâm Kim Miên, thậm chí cả mẹ cô và... cha cô đều từng cảm thấy Cận Hoài Tiêu là một người tốt.
Tính cách mạnh mẽ, học giỏi, ngoại hình sáng sủa, tính tình tích cực, không có tật xấu nào lớn.
Dụ Từ bước ra khỏi lều. Kiều Kiều lập tức reo lên: “Cô ơi, tiệc tối bắt đầu rồi!”
Dụ Từ ngồi xổm xuống xoa đầu bé: “Mới bắt đầu thôi, mà bụng nhỏ của Kiều Kiều chắc đã giấu không ít đồ ăn vặt rồi đúng không?”
Cô bé vốn nằng nặc kéo Cận Hoài Tiêu đi lấy đồ ăn, đi từ đầu này đến đầu kia bàn tiệc đã ăn đủ một bụng. Lúc này bé ngượng ngùng cười, dụi vào lòng Dụ Từ.
“Cô ơi, các thầy cô chuẩn bị nhiều trò thủ công lắm, con muốn đi làm cái kia.”
Bé chỉ về chiếc bàn đối diện, nơi đặt nguyên liệu cắm hoa. Nhà trường phối hợp với công viên tổ chức nên tiệc tối rất phong phú, mỗi vài mét lại có một bàn nhỏ cho hoạt động khác nhau.
Dụ Từ gật đầu: “Được, vậy đi cái đó.”
Dù sao chương trình còn kéo dài tới 8 giờ mới kết thúc, vẫn còn hai tiếng nữa để chơi.
Kiều Kiều chạy đến quầy cắm hoa, để lại Dụ Từ và Cận Hoài Tiêu. Anh đưa cho cô một chiếc bánh kem nhỏ.
“Nãy giờ em chưa ăn gì, ăn chút đi.”