Cô Trần cầm loa hô to: “Các vị phụ huynh, đã sẵn sàng chưa?”
Dụ Từ hoàn hồn, rút tay khỏi mu bàn tay Cận Hoài Tiêu: “Hoạt động bắt đầu rồi, anh đến trạm kế tiếp chờ đi. Đây là trò tiếp sức.”
“Ừ.” Cận Hoài Tiêu xoa đầu Kiều Kiều: “Con cũng phải cố gắng nhé.”
Kiều Kiều giơ nắm tay nhỏ xíu: “Con nhất định hoàn thành nhiệm vụ!”
Cận Hoài Tiêu bật cười, rồi liếc mắt qua phía Dụ Từ. Gió thổi tung vài sợi tóc mái, cô cúi đầu sửa lại, như muốn tránh ánh mắt anh. Chờ trước mặt không còn ai để ý, Dụ Từ mới gạt tóc ra sau tai.
Trò chơi tiếp sức có ba chặng: chặng đầu là mẹ với con, chặng hai là ba với con, và chặng cuối là cả gia đình cùng hợp sức. Dụ Từ nắm tay Kiều Kiều, thấp giọng hỏi: “Còn nhớ lời cô dặn nãy giờ không?”
Kiều Kiều giơ tay lên cao: “Dạ nhớ!”
Đã nhiều năm Dụ Từ không tham gia hoạt động tập thể, lại còn là loại thi đấu so thành tích. Chờ hiệu lệnh vang lên, cô vẫn thấy hồi hộp.
Cận Hoài Tiêu đứng ở vạch xuất phát chặng hai, cách cô một trăm mét. Giữa đám đông, anh nổi bật hơn hẳn, tùy tiện đứng yên cũng đủ gây chú ý. Anh không trò chuyện với mấy ông bố bên cạnh, chỉ im lặng nhìn về phía cô.
Cảnh tượng này gợi lại ký ức năm xưa, khi cô phải kiểm tra thể lực lúc học đại học. Cận Hoài Tiêu cũng đến sân trường, đứng ở vạch đích, cầm sẵn chai nước ấm để đợi cô.
Tiếng còi của cô Trần vang lên, trùng khớp đến lạ với tiếng còi năm đó. Âm thanh xuyên thấu năm năm thời gian, kéo Dụ Từ từ ký ức trở về hiện tại.
Dụ Từ nắm chặt tay Kiều Kiều: “Kiều Kiều, trước bước chân trái.”
Khuôn mặt nhỏ của Kiều Kiều đỏ bừng, chăm chú nhìn chân mình và chân cô. Dụ Từ vừa đếm vừa bước, mỗi con số hô ra mới được đi thêm một bước. Đi được hơn chục bước là hai người đã quen nhịp.
Tiếng hò reo quanh sân náo động, mấy ông bố ở trạm kế tiếp không ngừng gọi tên con mình cổ vũ. Có nhà vội quá ngã lăn ra đất rồi lại hấp tấp bò dậy, càng gấp càng loạn. Những gia đình đã thi xong thì tụ tập quanh sân vừa cười vừa bàn tán.
Dụ Từ không dám ngẩng đầu, cũng không cố gắng đi nhanh hơn, chỉ giữ nhịp ổn định với Kiều Kiều. Hai người phối hợp ăn ý, bước đều nhau, không hề vấp ngã.
Khi gần đến đích, trán Kiều Kiều lấm tấm mồ hôi. Dụ Từ khích lệ: “Kiều Kiều, cố lên, sắp tới rồi.”
Kiều Kiều còn sung sức hơn cô, càng chạy càng nhanh. Thấy còn vài chục bước, bé đã dang tay, chuẩn bị lao vào vòng tay Cận Hoài Tiêu.
Anh sớm đã quỳ một gối chờ sẵn, mở rộng vòng tay để Kiều Kiều nhào vào.
“Chú, mau mau mau, bịt mắt cho con đi!”
Cận Hoài Tiêu nhanh chóng giúp Kiều Kiều đeo khăn bịt mắt. Trong lúc đó, Dụ Từ ngồi xuống tháo dây buộc chân hai người với động tác nhanh nhẹn, gọn gàng. Vừa lúc anh bịt xong cho Kiều Kiều, cô đã vòng ra sau lưng anh.
“Anh ngồi yên, đừng đứng lên, tôi với không tới.”
Cận Hoài Tiêu vừa định đứng thì cúi người xuống, để Dụ Từ đưa tay vòng qua, đặt miếng vải đen lên mắt anh.
Động tác của cô rất nhanh, ống tay áo vương mùi nước giặt dịu nhẹ phảng phất qua mũi anh. Vẫn là loại nước giặt năm xưa anh dùng khi giặt quần áo cho cô.
Cô không đổi.
Cận Hoài Tiêu cong môi cười, nhưng chưa kịp nói gì thì vai đã bị Dụ Từ đập một cái. Cô hối thúc: “Anh còn ngồi đó làm gì, mau đi với Kiều Kiều!”
“Chú, con ở đây nè.” Kiều Kiều chìa tay nhỏ cho anh nắm.
Dụ Từ đứng bên cạnh chỉ dẫn: “Đi thẳng một bước nhỏ, bước ngắn thôi. Bên phải có cái ly giấy, bên trái, bên trái... Đúng rồi, cứ từ từ đi.”
Ở chặng này, trên tấm thảm cứ cách vài mét lại đặt một chiếc cốc giấy. Dưới sự chỉ huy của mẹ, ba sẽ cùng con đi vòng qua mấy cái cốc, nếu làm đổ một cái thì thời gian thi đua sẽ bị cộng thêm một giây.
“Còn hơn mười mét, đi thẳng, bước nhỏ thôi, chậm rãi di chuyển... Đúng rồi, một bước nhỏ bên phải nữa.”
Thấy Cận Hoài Tiêu và Kiều Kiều dẫn trước đội thứ hai đến bảy tám mét, giọng Dụ Từ không kìm được lộ ra chút vui mừng. Cô chạy trước tới vạch đích.
“Còn ba mét! Qua trái hai bước nhỏ, đúng rồi, thêm ba bước thẳng phía trước, tiếp tục, tiếp tục... Tôi ở ngay đây, cuối cùng còn một mét nữa thôi!”
Cận Hoài Tiêu và Kiều Kiều cùng bước bước cuối. Dụ Từ phấn khích lao tới, đâm sầm vào l*иg ngực anh: “Aaa, Cận Hoài Tiêu, chúng ta không làm đổ cái cốc nào hết!”
Cú va bất ngờ khiến anh theo quán tính lùi một bước. Đôi mắt bị bịt kín nhưng hơi thở quen thuộc của cô tràn vào l*иg ngực, tiếng cười cũng giống hệt năm xưa. Ngực anh dấy lên cảm xúc ngọt ngào, tim đập loạn. Anh cong môi, vừa định đưa tay ôm lấy thì Dụ Từ đã vội đẩy ra.
“Kiều Kiều, cô thương con nè!” Cô bế Kiều Kiều lên khỏi mặt đất, hôn chụt một cái thật mạnh lên má bé.
Cận Hoài Tiêu: “...”
Anh tháo khăn bịt mắt xuống.
Kiều Kiều ôm lấy cổ cô, vui vẻ nhắc: “Cô, còn một chặng nữa đó!”