Chương 8.2: Anh luôn dõi theo cô

Cận Hoài Tiêu đứng cách đó không xa nhìn sang. Một lớn một nhỏ, cả hai đều mặc đồ thể thao màu đen, giống hệt với trang phục của anh. Ba người đi cùng nhau, thoạt nhìn chẳng khác nào một gia đình nhỏ.

Một gia đình ba người.

Cận Hoài Tiêu khoanh tay dựa vào gốc cây, môi mím chặt.

Khi còn yêu nhau, Dụ Từ vẫn đang học đại học. Vì sức khỏe của cô, anh luôn kiềm chế và giữ chừng mực. Hai người từng bàn về tương lai, về chuyện kết hôn. Dụ Từ hay nói mình không thích trẻ con, còn hỏi anh có để ý không.

Anh làm sao mà để ý chứ? Với Cận Hoài Tiêu, có hay không có con đều không quan trọng. Chỉ cần có Dụ Từ bên cạnh, chỉ cần hai người có một mái nhà chung là đủ.

Nhà.

Điều kiện tiên quyết của tất cả là phải có một mái nhà cùng cô.

“Các bạn nhỏ không được chạy lung tung. Mời các vị phụ huynh cùng các bạn nhỏ lên đây nhận dây buộc, rút thăm để quyết định thứ tự thi, mỗi lượt mười gia đình.” Cô Trần cầm loa thông báo.

Dụ Từ dắt Kiều Kiều đi tới. Cận Hoài Tiêu thấy cô tiến lại gần.

Dụ Từ nói: “Hoạt động bắt đầu rồi, anh đi rút thăm đi, anh may mắn hơn tôi.”

Cận Hoài Tiêu đứng thẳng, gạt bỏ hết những suy nghĩ mông lung, đáp: “Ừ.”

Anh xếp hàng lên rút thăm, bốc được số của đội ba. Cả lớp mẫu giáo có ba mươi bé, chia thành ba đội.

Dụ Từ rất hài lòng, như vậy có thể nghỉ thêm một lúc, chuẩn bị kỹ hơn. Quả nhiên vận may của Cận Hoài Tiêu chưa bao giờ tệ. Cô im lặng liếc nhìn anh, vừa vặn bắt gặp ánh mắt anh.

Ánh mắt đen sâu, khiến người ta có cảm giác như bị nhìn thấu.

Dụ Từ vội quay đi. Cái tên đàn ông chết tiệt này nhìn cô kiểu gì thế không biết!

Kiều Kiều đang ép chân, lén quan sát hai người. Chú thì mắt dán chặt vào cô, còn cô lại lúng túng tránh né.

Thì ra ba nói không sai, bạn trai trước kia của cô chính là chú Cận này.

Bé lại liếc trộm Cận Hoài Tiêu. Quả thật ba mẹ nói đúng, mắt nhìn của cô rất tốt, chọn bạn trai vừa cao vừa đẹp trai.

Kiều Kiều thở dài. Đáng tiếc, hai người giận nhau, chú lại không chịu dỗ cô, nên mới chia tay. Nhưng nhìn thế này, có vẻ chú vẫn muốn quay lại.

Trong lúc hai tổ đầu tiên thi đấu, Dụ Từ đứng bên cạnh quan sát. Nhà trường đã bao cả khu vực này, xung quanh đều là bãi cỏ mềm mại, ngã xuống cũng không đau, chỉ là có thể lấm lem đầy người.

Dụ Từ khoanh tay trước ngực, nhìn tổ một thi đấu xong thì có chút suy nghĩ. Cô nói với Kiều Kiều: “Con xem này, trò buộc chân to chân nhỏ quan trọng nhất là ăn ý. Cô đếm một thì chúng ta bước một chân, đếm hai thì đổi chân kia. Đừng bước qua dài, cứ từ từ thôi, miễn ổn định là được, nhanh quá dễ té.”

Kiều Kiều đáp: “Dạ!”

Dặn dò bé xong, Dụ Từ quay sang nhìn Cận Hoài Tiêu: “Còn anh, ở vòng thứ hai bịt mắt, anh phải nắm chặt tay Kiều Kiều, đừng để vấp ngã. Tôi sẽ chỉ đường cho hai người vượt qua chướng ngại, anh nhớ đừng để bị té, an toàn là trên hết.”

Cận Hoài Tiêu cúi xuống nhìn Kiều Kiều: “Con thấy không, cô con rất quan tâm chú.”

Kiều Kiều liền gật đầu: “Cô rất quan tâm chú.”

Dụ Từ tức tối: “Tôi quan tâm Kiều Kiều thì có! Dụ Kiều Kiều!”

Đúng là cái đồ vô tâm, hôm nay lại nhanh chóng thân thiết với Cận Hoài Tiêu như vậy. Kiều Kiều vốn là kiểu dễ gần, nhưng mà cũng không cần thân quá chứ.

Dụ Từ trừng mắt với Cận Hoài Tiêu rồi đi lấy dây buộc. Cô cùng Kiều Kiều đồng loạt đưa chân phải và chân trái ra, vừa định khom xuống buộc thì một bàn tay đã lấy dây đi.

“Để anh làm.”

Cận Hoài Tiêu nửa quỳ xuống, vòng dây qua cổ chân hai người rồi buộc rất gọn gàng. Buộc xong, anh còn tiện tay thắt chặt luôn dây giày.

Dụ Từ hơi mất tự nhiên, muốn rụt chân lại thì anh đã giữ lấy mắt cá, thấp giọng nói: “Đừng nhúc nhích, để anh buộc chắc, lát nữa khỏi tuột.”

Dụ Từ cứng họng: “Ừm.”

Đến lượt buộc dây giày cho Kiều Kiều, cô bé vui vẻ hưởng thụ, còn ra yêu cầu: “Chú, buộc cho con cái nơ bướm nhé!”

Cận Hoài Tiêu gật đầu ngay: “Được, chú buộc nơ bướm cho con.”

Anh buộc cho cả hai, một lớn một nhỏ, đều là nơ bướm. Khi anh ngẩng đầu lên, dưới mái tóc lòa xòa là ánh mắt anh sáng rõ.

Cận Hoài Tiêu mỉm cười, giọng trầm ấm: “Vị phụ huynh này, cố gắng lên, vì gia đình nhỏ của chúng ta.”

Kiều Kiều giơ bàn tay nhỏ ra, úp lòng bàn tay xuống mu bàn tay hướng về phía trước, hô vang: “Cô, vì gia đình nhỏ của mình!”

Cận Hoài Tiêu lập tức hiểu ý, đặt tay lên mu bàn tay bé, rồi nhìn sang Dụ Từ.

Hàng mi Dụ Từ run nhẹ, dưới ánh mắt chăm chú của hai người, cô chậm rãi đưa tay đặt lên tay anh.

“Ừm, được.” Dụ Từ khẽ đáp.

Kiều Kiều lại nhanh nhẹn trượt tay mình lên trên cùng: “Con muốn ở trên, chúng ta từ bé tới lớn!”

Ba bàn tay chồng lên nhau.

Dụ Từ nâng mi, lại bắt gặp ánh mắt Cận Hoài Tiêu. Đôi mắt sâu thẳm, đen kịt, lại lẫn chút ấm áp không thể gọi tên.

Ánh mắt ấy lúc nào cũng dõi theo cô.