Dụ Kiều Kiều vốn rất thích hoa đỏ, vì tích đủ hoa đỏ sẽ được nhận quà thưởng. Bé con áp mặt vào khe hở giữa ghế lái, gương mặt nhỏ nhắn đang buồn bã chợt sáng bừng lên.
“Cô thật sự có thể tìm người đi cùng Kiều Kiều sao?”
Dụ Từ xoa nhẹ mũi bé, chạm trán mình vào trán bé, cọ cọ hai cái: “Tất nhiên rồi, cô cũng có bạn bè mà.”
Kiều Kiều rúc rích cọ vào cô: “Cô là người tuyệt nhất trên đời này luôn!”
Dụ Từ hiện đang thuê một căn hộ nhỏ một phòng một sảnh. Nhưng từ khi Dụ Thần và Lâm Kim Miên kết hôn, họ cũng để riêng cho cô một phòng ngủ tại nhà mình. Vì công việc bận rộn, nếu hai người phải trực đêm cùng lúc, Dụ Từ sẽ đến nhà trông Kiều Kiều, đưa đón bé đi học, chăm sóc bữa ăn cho bé. Bé con rất ngoan, nên cô cũng không phải lo lắng nhiều.
Vừa mới dỗ Kiều Kiều ngủ xong, Dụ Từ trở lại phòng mình. Người đầu tiên cô nghĩ tới là cô bạn thân thiết An Vận. Cô định nhờ An Vận giúp một tay, chỉ cần hai người tham dự là được, không nhất thiết phải là một cặp nam nữ.
Thế nhưng sau khi xem lại kế hoạch hoạt động, cô lập tức gạt bỏ ý định đó. An Vận đang bị đau lưng, mấy hoạt động này chắc chắn không thể gắng sức được. Hơn nữa, dạo này cô ấy còn đang chuẩn bị lễ đính hôn.
Sau đó, cô nghĩ đến anh trai mình.
Dụ Từ lập tức nhắn tin cho anh: [Con gái anh sắp có hoạt động gia đình ở trường. Em đang thiếu một người phối hợp, anh có bạn bè nào sức vóc tốt, chạy nhanh một chút thì hỏi giúp em qua hỗ trợ với. Họ chỉ cần tham gia một ngày là được.]
Dụ Thần đáp: [Còn đòi người có sức vóc tốt với chạy nhanh?]
Dụ Từ liền gửi cho anh kế hoạch hoạt động của trường mẫu giáo.
[Anh xem đi, nào là chân to buộc chân nhỏ, bịt mắt vượt chướng ngại vật, người nhà phối hợp đẩy thuyền hoa… Em chưa từng tham gia mấy hoạt động kiểu này, chắc cũng phải tốn không ít sức. Buổi tối còn có tiệc lửa trại nữa, em đi một mình không kham nổi đâu.]
Dụ Thần: [Được rồi, để anh hỏi thử xem.]
Dụ Từ cũng thấy hơi đau đầu. Nhân lúc Dụ Thần tìm người giúp, cô cũng dò thử trong danh bạ của mình.
Cô vào công ty này chưa lâu, bình thường mối quan hệ với đồng nghiệp cũng chỉ ở mức xã giao.
Cô nhắn hỏi mấy người, nhưng gần đây ai cũng bận việc, không ai rảnh để xin nghỉ theo cô một ngày. Mà cô cũng không nỡ mở miệng bắt người ta nghỉ làm vì mình.
Còn bạn bè thời đi học thì lại càng không. Hồi cấp ba và đại học, cô đều dính lấy Cận Hoài Tiêu, bạn bè khác giới lại càng ít ỏi.
Cận Hoài Tiêu...
Động tác của Dụ Từ khựng lại.
Nếu như hai người vẫn còn ở bên nhau, có lẽ giờ này cô đã sớm kéo Cận Hoài Tiêu đến giúp. Anh cao một mét tám tám, hồi cấp ba là thành viên đội điền kinh của trường.
Còn sức vóc? Khi còn yêu nhau, cô không thiếu gì cơ hội được “trải nghiệm”. Một tay anh có thể nhấc bổng cả người cô lên không chút khó khăn.
Dụ Từ cười tự giễu trong lòng. Nghĩ đến anh làm gì chứ? Đã chia tay năm năm rồi, biết đâu đối phương giờ con cái cũng đã đủ lớn để tự đi mua xì dầu.
Ngay lúc ấy, giao diện tin nhắn bật lên thông báo, là tin nhắn của mẹ cô, bà Từ Hà: [Con nhớ con trai dì Trần không? Hồi nhỏ hai đứa từng gặp nhau không ít lần. Không phải nói sẽ hẹn thời gian gặp mặt rồi sao? Sao con lại né tránh người ta?]
Dụ Từ bỗng thấy phiền.
[Con đang bận việc, mấy hôm nữa gặp sau đi.]
Năm nay Dụ Từ đã hai mươi bảy tuổi. Từ hai năm trước, Từ nữ sĩ đã bắt đầu sắp xếp cho cô đi xem mắt, nhưng phần lớn đều bị cô từ chối. Hai tháng trước, bà giới thiệu con trai của người bạn thân thiết nhất của mình.
Cô đã từng gặp qua người đó. Trước đây mỗi khi cô cùng mẹ ăn cơm, anh ta cũng đến vài lần. Dụ Từ thừa hiểu là mẹ mình cố ý tạo cơ hội, dù gì anh ta cũng là con của người bạn thân, có bằng thạc sĩ, tính tình lại hiền hòa, xuất thân trong sạch, mẹ cô cũng cảm thấy yên tâm.