Chương 6.2: Chỉ hôm nay thôi, đừng đối xử với anh như vậy

Dụ Từ rất thích, liền chụp ảnh gửi cho Dụ Thần.

[Con gái anh vẽ đó, Kiều Kiều đúng là có thiên phú, sức tưởng tượng phong phú lắm.]

Dụ Thần trả lời ngay: [Đó là đương nhiên, em quên nó là con gái của ai rồi sao. Còn ảnh chụp không, gửi thêm để anh cho vợ xem.]

Dụ Từ bật cười, chụp thêm mấy tấm từ đủ các góc rồi gửi đi hết.

Bên tai cô bỗng vang lên giọng nói trầm thấp: “Dạo này anh Dụ Thần và chị Kim Miên thế nào rồi?”

Ngón tay đang gõ chữ của Thẩm Tư hơi khựng lại, rồi nhanh chóng tiếp tục gõ phím. Cô chậm rãi đáp: “Cũng khá tốt.”

Lúc trước, khi hai người còn yêu nhau, Cận Hoài Tiêu thường xuyên đến nhà cô ăn cơm, nên cũng đã quen biết Dụ Thần và Lâm Kim Miên.

Kiều Kiều cầm bức tranh chạy đi khoe với mấy bạn nhỏ khác. Dụ Từ tranh thủ chụp lại dáng vẻ hớn hở ấy, rồi gửi ngay cho Dụ Thần và Lâm Kim Miên.

Khóe môi cô cong lên, ánh mắt cũng ngập tràn ý cười. Ngồi bên cạnh, Cận Hoài Tiêu cảm nhận rất rõ niềm vui ấy. Anh bất chợt mở miệng: “Thật khó tin. Trước kia em luôn nói không thích trẻ con, anh còn chuẩn bị sẵn tâm lý không sinh con rồi cơ.”

Nhưng cô đối với Kiều Kiều lại thật sự rất tốt, rất tốt.

Dụ Từ bĩu môi, chẳng buồn để ý: “Ai mà chẳng thay đổi. Không phải trước kia anh cũng nói tuyệt đối sẽ không trở về đây sao?”

Vậy mà giờ, anh vẫn quay về.

Còn cô, cũng đã học được cách yêu thích trẻ con.

Cả hai lặng đi một lát. Dụ Từ cúi đầu nghịch điện thoại, giả vờ bận rộn để lấp đi những suy nghĩ trong lòng. Cận Hoài Tiêu rũ mắt nhấp ngụm trà, không nói thêm lời nào.

Đến phần bình chọn tranh, mỗi gia đình được ba phiếu để bầu cho tác phẩm yêu thích nhất. Ba tác phẩm đạt nhiều phiếu sẽ nhận một đóa hoa đỏ nhỏ. Không ngoài dự đoán, bức tranh của Kiều Kiều cũng được trao một bông.

Bé con vốn thích hoa đỏ nhất. Cô Trần còn dán đóa hoa ngay giữa trán bé, làm Kiều Kiều cười tít mắt chạy về phía Dụ Từ và Cận Hoài Tiêu, nhào vào lòng hai người.

“Chú, cô, đây là bông hoa nhỏ đầu tiên của gia đình nhỏ Kiều Kiều đó!”

Dụ Từ hôn chụt lên má bé mấy cái, còn cố bắt chước giọng trẻ con để dỗ: “Vậy buổi chiều cô với chú lại giúp con lấy thêm hai bông nữa nhé? Tối nay cũng vậy, chúng ta cùng nhau cố gắng nào?”

“Được ạ!” Kiều Kiều reo lên.

Muốn gần gũi với trẻ con, trước hết cũng phải trở thành một đứa trẻ như chúng. Khi trò chuyện với Kiều Kiều, giọng Dụ Từ vô thức trở nên non nớt hơn, hệt như hai bạn nhỏ thủ thỉ với nhau.

Cận Hoài Tiêu dõi theo từng biểu cảm của cô.

Rõ ràng cô đang cười, gương mặt hồng hào, đuôi mày rạng rỡ. Nhưng anh nhớ rõ, mới một tiếng trước thôi, sắc mặt cô trắng bệch, không còn sức sống.

Dụ Từ đang ôm Kiều Kiều, cùng bé làm nũng thì bất chợt chạm phải ánh mắt của Cận Hoài Tiêu.

Anh không nói gì, nhưng khi nhận ra cô đã nhìn thấy thì vẫn dán mắt vào cô.

Trong chớp mắt, nụ cười của Dụ Từ lập tức biến mất.

Ngay cả Kiều Kiều cũng cảm thấy có gì đó khác lạ, bé ngẩng đầu khỏi ngực cô, tò mò gọi:

“Chú? Cô?”

Yết hầu Cận Hoài Tiêu hơi động, anh dời ánh mắt, rồi xoa đầu Kiều Kiều: “Chiều nay sẽ có vận động thể lực: chân tay phối hợp chạy đua, bịt mắt vượt chướng ngại vật, gia đình hợp sức cùng chèo thuyền. Trưa nay, Kiều Kiều phải ăn thật nhiều vào thì chiều mới có sức, đúng không nào?”

Kiều Kiều hào hứng: “Vậy mình đi ăn cơm ngay đi! Chú với cô dắt con nhé!”

Cận Hoài Tiêu liếc qua Dụ Từ. Anh rất muốn biết chuyện lúc nãy Kiều Kiều vô tình lỡ lời, nhưng rõ ràng chưa phải lúc. Giữa hai người, vẫn còn khúc mắc chưa tháo gỡ.

Thấy Dụ Từ vẫn ngồi xếp bằng trên tấm đệm lót, Kiều Kiều vẫy tay gọi: “Cô ơi, mau lên, mình đi ăn cơm!”

Dụ Từ gượng cười: “Ừ, được.”

Có lẽ vì ngồi quá lâu, vừa đứng lên, cô liền thấy choáng váng, bước chân loạng choạng, suýt ngã.

Kiều Kiều hốt hoảng la lên: “Cô ơi!”

Cánh tay cô được ai đó nâng lên, cùng với đó là mùi hương thanh mát lạnh lẽo của vỏ quýt xanh, xen lẫn vị ngọt đắng và làn khí tức trong trẻo, quấn quýt quanh đầu mũi.

“Cẩn thận!” Giọng nói trầm thấp của Cận Hoài Tiêu vang lên bên tai. Bàn tay anh giữ lấy cánh tay cô, rồi thuận thế trượt xuống, nắm tay cô: “Nắm lấy tay anh.”

Dụ Từ bối rối, để mặc anh dìu ra khỏi lều.

Trước kia, anh cũng thường nói thế.

“Dụ Tiểu Từ, nắm chặt tay anh.”

“Sao tay em lạnh quá vậy? Để anh nắm một lúc cho ấm.”

“Qua đường mà không nhìn đường gì cả! Đưa tay cho anh.”

Những năm ấy đã trôi qua rất lâu rồi.

Được anh dắt đi, Dụ Từ vô thức bước theo nhịp chân anh. Ánh mắt cô dừng lại nơi hai bàn tay đang siết lấy nhau. Chiếc vòng tay lỏng lẻo trên cổ tay cô, chiếc móc khóa nhỏ đung đưa lay động.

Trong thoáng chốc, cô nghe giọng anh vang lên: “Em không chỉ gầy mà còn thiếu máu nữa, đúng không?”

Kiều Kiều tròn mắt: “Ơ, chú, sao chú biết cô con bị thiếu máu?”

Gầy đến thế, sao lại không thiếu máu? Anh vừa nhìn đã nhận ra.

Dụ Từ qua loa đáp: “Công việc hơi mệt nên hai năm nay ăn uống không điều độ.”

Cận Hoài Tiêu dừng lại, im lặng một lát, rồi bất ngờ quay đầu nhìn thẳng vào cô.

“Dụ Từ! Anh từng nghĩ em có thể tự chăm sóc tốt cho mình.”

Nhưng sự thật là, cô không thể.