Năm mười tám tuổi, sau khi thi đại học, cả hai đều đạt kết quả như mong muốn. Sáng sớm hôm sau, vừa tỉnh dậy, Dụ Từ đã nhận được tin nhắn của anh. Cô vội vàng chạy xuống lầu đã thấy Cận Hoài Tiêu đứng dưới nhà với một bó hoa trong tay.
Lúc đó, anh đã nói: “Anh không giỏi ăn nói, nhưng anh hứa với em, anh chỉ thích em. Bây giờ là vậy, sau này cũng thế, cả đời đều chỉ thích em.”
Thế nhưng, “cả đời” thật sự quá dài.
Dụ Tư quay mặt sang chỗ khác, cổ tay cô run lên không ngừng, sắc mặt lại trắng bệch đến dọa người, trán túa mồ hôi lạnh.
Cận Hoài Tiêu nhạy bén nhận ra có gì đó không ổn, hai hàng mày anh nhíu chặt: “Dụ Từ, em làm sao vậy?”
Môi Dụ Từ run rẩy, cô cố gắng vùng vẫy để đẩy anh ra: “Tôi vẫn còn hơi say xe. Anh buông ra đi, Cận Hoài Tiêu!”
Nhưng tình trạng của cô rõ ràng không ổn, như thể chỉ cần anh buông tay thì cô sẽ ngã xuống đất bất cứ lúc nào.
Cận Hoài Tiêu vẫn luôn thận trọng. Trước đây lúc say xe nghiêm trọng nhất cô cũng chưa từng như thế, huống chi vừa rồi đi loanh quanh nhặt nguyên liệu cho hoạt động, triệu chứng say xe của cô đã giảm đi nhiều. Vậy mà vừa mới rồi cô đột nhiên nôn khan, thân thể không ngừng run rẩy, sắc mặt trong thoáng chốc tái nhợt.
Hoàn toàn không giống triệu chứng say xe.
“Dụ Từ, em... Thôi được rồi, em ngồi đây đi.”
Cậ Hoài Tiêu muốn hỏi cô rất nhiều điều, nhưng vừa mở miệng, nhìn thấy gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt, lấm tấm mồ hôi của cô, anh lại không thể nói nên lời.
Anh lấy giấy lau sạch băng ghế, nắm lấy tay Dụ Từ rồi dắt cô sang. Cô vẫn không nói gì, cúi đầu ngồi xuống, ánh mắt trống rỗng rơi trên nền gạch.
Cận Hoài Tiêu nửa quỳ trước mặt cô, cúi xuống giúp cô buộc lại dây giày. Giữa hai người bao trùm một cảm giác tĩnh lặng khó diễn tả.
Dụ Từ vẫn chăm chú nhìn động tác của anh, khi anh ngẩng lên, ánh mắt hai người chạm nhau. Ánh mắt anh sâu thẳm như đáy biển, có cảm giác chỉ cần tiến gần thêm một chút, cô sẽ bị cuốn trọn vào tâm lốc xoáy.
Cô nghĩ anh sẽ truy hỏi, nhưng thực tế, anh chỉ nhìn cô một lát, rồi bỗng nhiên đứng dậy: “Để anh đi rửa mấy cục đá, em ngồi đây nghỉ một chút. Lát nữa, anh quay lại, đưa em về.”
Nơi Dụ Từ ngồi chỉ cách bồn nước hơn chục bước chân. Cận Hoài Tiêu quay lưng về phía cô, vai lưng thẳng tắp, eo hông vững vàng, tay áo xắn lên đến khuỷu, để lộ cánh tay rắn chắc khỏe mạnh.
Anh vốn chăm tập luyện, nhìn qua thì có vẻ cao gầy, nhưng thật ra vóc dáng lại cường tráng, cơ bắp rõ ràng, tràn đầy sức mạnh.
Cận Hoài Tiêu làm việc rất nhanh. Sau khi mấy cục đá đã được rửa sạch, anh xách giỏ và thùng nước quay lại. Khi đến gần, anh thuận tay nắm lấy tay cô.
Dụ Từ vội né tránh: “Tôi không sao! Tôi tự đi được.”
Cận Hoài Tiêu không buông tay, cũng không quay đầu: “Dụ Từ, với tình trạng của em bây giờ, cho dù chỉ đứng từ góc độ một người bạn học cũ quan tâm lẫn nhau, cho anh chăm sóc em một ngày cũng không được sao?”
Anh bỗng dừng lại, xoay người nhìn cô, nói từng chữ từng lời rành mạch: “Anh không phản bội, không bạo lực, không làm gì sai nguyên tắc. Cho dù chia tay, chẳng lẽ cả đời này chúng ta phải coi nhau như người xa lạ sao?”
“Cho nên, chỉ hôm nay thôi, đừng đối xử với anh như vậy. Coi như chúng ta chưa từng chia tay, được không?”
Dụ Từ không trả lời. Nhưng bàn tay cô vẫn bị anh nắm chặt.
Khi về đến lều, Kiều Kiều đang ủ rũ. Thấy hai người nắm tay nhau, đôi mắt cô bé lập tức sáng rỡ: “Chú ơi, chú dắt cô về rồi ạ!”
Cận Hoài Tiêu kéo ghế, ấn Dụ Từ ngồi xuống, chẳng nói thêm gì, đặt giỏ đá lên bàn rồi liếc cô một cái.
Dụ Từ lắc đầu: “Tôi ổn rồi, nghỉ một lát là được.”
Cô không muốn giải thích, anh cũng không gặng hỏi. Ánh mắt anh chuyển sang Kiều Kiều: “Nào, Kiều Kiều, chúng ta bắt đầu vẽ nhé. Con muốn chú và cô làm gì nào?”
Dụ Từ mỉm cười phụ họa: “Đúng rồi, không còn nhiều thời gian, Kiều Kiều muốn vẽ gì nào?”
Xung quanh, nhiều bạn nhỏ đã bắt đầu cầm bút hí hoáy. Kiều Kiều vốn hiếu thắng nên bắt đầu thấy sốt ruột, lực chú ý cũng bị dời đi. Cô bé ra vẻ như một người lớn, lên tiếng phân nhiệm vụ đâu ra đấy cho Dụ Từ và Cận Hoài Tiêu.
Dụ Từ tô màu cho viên đá theo hướng dẫn của Kiều Kiều; Kiều Kiều cầm keo dán lên tấm gỗ; còn Cận Hoài Tiêu thì giữ chỗ dán cho thật chắc và dán nhánh cây theo lời cô bé.
Kiều Kiều vừa vẽ vừa líu lo không ngừng: “Ba mẹ ngày nào cũng bận, không có thời gian chơi với con. Chỉ có cô thôi, Kiều Kiều thích nhất là cô đó.”
Cận Hoài Tiêu chợt hỏi: “Công việc của cô không bận sao?”
Động tác của Dụ Từ hơi khựng lại. Kiều Kiều thì chẳng để ý, bé hồn nhiên đáp: “Công việc của cô cô không bận như ba mẹ. Lúc trước, sếp còn muốn thăng chức tăng lương cho cô cơ, nhưng cô từ chối rồi.”
“Vì sao lại từ chối?”
“Vì áp lực nhiều lắm. Cô chỉ muốn về nhà ngủ ngon. Cô con ngủ siêu giỏi, ngủ một giấc là...”
“Kiều Kiều!” Dụ Từ vội cắt ngang, đưa viên đá đã tô màu cho bé con: “Con xem, cô tô thế nào?”
Kiều Kiều lập tức reo lên: “Wow, đẹp quá trời!”
Cô bé đúng là rất biết cách làm vui lòng người khác. Bình thường Dụ Từ cũng rất thích làm thủ công cùng bé.
Cận Hoài Tiêu vẫn im lặng, chỉ ngẩng đầu nhìn Dụ Từ, rồi không hỏi Kiều Kiều gì nữa.
Ba người vừa tán gẫu vừa làm việc. Dưới sự chỉ huy nghiêm túc của Kiều Kiều, họ cùng hoàn thành bức tranh dán tường bằng đá và nhánh cây.
Nhánh cây ghép thành hình con bướm, đôi cánh lớn được phủ đầy những viên đá màu rực rỡ. Dưới ánh nắng, chúng phản chiếu lấp lánh như cánh bướm thật. Phía sau bướm là nền rừng cây xanh mướt ghép từ những nhánh cỏ.