Chương 4.3: Gia đình

Kiều Kiều che miệng cười khúc khích, nhưng vừa bị Dụ Từ liếc một cái liền ngoan ngoãn ngậm miệng.

Dụ Từ lạnh mặt quay đi, cầm chiếc giỏ chuẩn bị cho việc nhặt nguyên vật liệu trong rừng. Nhân lúc cô rời đi, Kiều Kiều nhẹ tay kéo vạt áo Cận Hoài Tiêu.

“Chú ơi, chú với cô quen nhau lâu rồi hả?”

Cận Hoài Tiêu cúi đầu nhìn bé: “Có chuyện gì thế?”

Kiều Kiều ra vẻ thần bí, ghé sát thì thầm: “Chú ơi, có phải chú thích cô của con không?”

Cận Hoài Tiêu khựng lại. Không ngờ ngay cả một đứa bé năm tuổi cũng nhìn ra được.

Kiều Kiều nghiêm túc nói: “Ba mẹ con bảo là trước đây cô từng có bạn trai. Nhưng rồi hai người cãi nhau, sau đó cô rất buồn, chia tay luôn. Người kia cũng không tới dỗ dành cô nữa.”

Yết hầu Cận Hoài Tiêu khẽ trượt, giọng nói hơi khàn đi: “Ba con nói... họ cãi nhau sao?”

Kiều Kiều quả quyết gật đầu: “Ba bảo tình cảm hai người rất tốt, đột nhiên chia tay chắc là do mâu thuẫn. Hơn nữa chú kia còn không chịu dỗ cô. Ba con mà làm mẹ giận, lúc nào cũng phải dỗ rất lâu đấy!”

“Ba con nói, mẹ gả cho ba, phải theo ba đến sống ở một thành phố xa lạ, rời khỏi gia đình mình, sinh Kiều Kiều cũng chịu nhiều vất vả. Thế nên ba phải nhường nhịn mẹ một chút. Cô con vì học chung với chú kia mà đi đến tận một thành phố xa, vậy mà chú lại không chịu nhường cô, cũng chẳng quay lại dỗ cô?”

Kiều Kiều líu ríu lẩm bẩm, trong lòng bé con chỉ có một niềm tin đơn giản: cha mẹ chính là tấm gương tốt nhất. Dụ Thần và Lâm Kim Miên tình cảm hòa thuận, nên Kiều Kiều ngây thơ nghĩ rằng mọi gia đình đều nên như thế.

Trong mắt bé, vợ chồng có mâu thuẫn thì chồng phải chủ động dỗ dành vợ, phải là người cúi đầu trước.

Cổ họng Cận Hoài Tiêu nghẹn đến khó chịu.

Anh và cô chia tay, thật sự là vì mâu thuẫn sao?

Chính anh cũng không rõ.

Rõ ràng chỉ là một ngày bình thường, cô lại đột ngột nói chia tay.

Anh từng hỏi, từng níu kéo, từng tìm cô biết bao lần. Sau khi chia tay mấy tháng, anh không ngừng tự trách: có phải mình làm gì khiến cô không vui, có phải chỗ nào anh làm chưa đủ tốt? Anh nhiều lần nói lời xin lỗi, nói rằng mình có thể nhận sai, có thể sửa đổi, chỉ cần cô đừng rời xa anh.

Anh vẫn tính toán sẽ không từ bỏ, sẽ đuổi theo mãi, cho đến ngày cô đột nhiên biến mất. Khi đó, Cận Hoài Tiêu cảm thấy cả bầu trời sụp xuống. Anh tìm khắp nơi, gọi điện khắp vòng bạn bè, cuối cùng mới biết được, cô vì trốn tránh anh mà lặng lẽ trở về quê.

Khi ấy, anh từ bỏ phòng làm việc vừa mới ổn định, chỉ để quay về nơi này với cô, bắt đầu lại từ đầu.

Tháng đầu tiên sau khi trở về, anh thường quanh quẩn gần nhà cô. Đã vài lần bắt gặp bóng dáng quen thuộc ấy, nhưng mỗi khi muốn bước lên, trong đầu anh lại vang vọng mấy lời cô nói trong lần cuối cùng hai người gặp nhau: “Em thật sự muốn chia tay, em không muốn gặp lại anh. Em đã xóa hết ảnh chụp của chúng ta, cũng đã ném hết đồ đạc chung. Em không có ý hợp lại, cho nên... anh đừng xuất hiện trước mặt em nữa, đừng để em phải chán ghét anh.”

Anh bị ám ảnh bởi một nỗi sợ hãi, sợ cái tình yêu từng tha thiết đến thế lại biến thành căm ghét, sợ bắt gặp ánh mắt chán chường của cô, sợ sự quấy rầy của mình làm cô phải trốn đi lần nữa.

Vậy nên, anh trốn tránh bằng cách lao đầu vào công việc, điên cuồng tăng ca, bận rộn đến mức kiệt sức. Chỉ thỉnh thoảng, anh mới lén lút đứng xa xa nhìn cô.

Cô mặc quần áo rộng thùng thình, thường xuyên là quần dài áo dài. Quan sát từ xa, anh mơ hồ nhận ra cô gầy đi. Mãi đến bây giờ mới nhận ra cô đã gầy đến thế.

Dụ Từ xách theo cái giỏ từ xa đi tới, dáng người mảnh khảnh lọt vào mắt anh. Bộ đồ thể thao rộng thùng thình trên người càng làm nổi bật cổ tay gầy guộc đến mức người ta phải xót xa.

Khi nhận tin nhắn của cô, hai chữ “xem mắt” như cú đánh nặng nề giáng thẳng vào mặt anh. Bao nhiêu năm dằn vặt, băn khoăn, đau khổ, không cam lòng phút chốc đều hóa thành hư vô.

Dù thế nào đi nữa, anh cũng phải nỗ lực thêm một lần, để giành lại cô.